1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Tuyện Ngắn Vì anh nghiện em mất rồi

Thảo luận trong '1001 truyện ngắn hay' bắt đầu bởi iwinonline365, 24 Tháng sáu 2015.

    Chia sẻ trang này

  1. iwinonline365
    Offline

    iwinonline365

    Bài viết:
    148
    Được thích:
    0
    10h đêm...
    Đứa con gái ngập ngừng trước cửa một phòng hát ở Fantasic Bar. Mấy thằng bảo vệ đưa mắt nhìn nó từ đầu đến chân, cái nhìn lả lơi và chẳng mấy thiện cảm, chúng thì thầm với nhau :

    - Mặc nguyên cả đồng phục trường cấp 3 thế kia mà mò vào đây giờ này, chắc là "hàng họ" của thằng nào trên phòng VIP...
    ***
    Nó nghe thấy, tức lắm, nhưng không phản ứng.
    Rụt rè và thận trọng, đẩy nhẹ cách cửa phòng 103, một khe hở vừa đủ để nó có thể nhìn rõ. Tiếng nhạc chát chúa dội thẳng vào màng nhĩ làm tim nó đập mạnh hơn. Căn phòng lớn mờ mờ ánh đèn xanh đỏ cùng mùi gì đó nồng nồng xộc ra làm nó phải bụm miệng, suýt nôn. Băng ghế sopha dài vất vưởng dáng những thằng con trai tóc tai dựng ngược nằm, ngồi đủ tư thế, thậm chí không xác định nổi tư thế. Vài đứa lăn ra ngủ, vài đứa ngồi ườn mắt lim dim...
    [​IMG]
    Và nó thấy Vương Anh - thằng bạn nó đang gục mặt bên chiếc bàn kính lớn bày la liệt những gói trắng trắng bên một cái bình thủy tinh.
    Hoảng hốt, nó đẩy mạnh cánh cửa, xồng xộc chạy vào. Một thằng thấy thế, vội vớ cái điều khiển giảm âm lượng nhạc, cất giọng khàn đặc chòng ghẹo :
    - "Mái" của thằng nào kia ?
    Tức thì hơn chục cái đầu mắt lờ đờ ngóc dậy hướng ánh mắt về phía cửa. Con bé gọi to :
    - Vương Anh !
    Kẻ mang tên Vương Anh ngẩng đầu, thấy nó thì giật mình thảng thốt :
    - Cái quái gì thế này ???
    Nó chạy lại chỗ Vương Anh, lay lay vai thằng bạn :
    - Đi về đi...
    Vương Anh bật dậy, quát tướng :
    - Mày điên à? Đến đây làm gì? Sao đi học xong không về nhà?
    Nó yếu ớt :
    - Đi về với tao, đi...
    - Không! - Vương Anh trợn mắt - Ai bảo mày đến đây, con điên này...
    Nó vẫn cố nài nỉ, nước mắt lưng tròng :
    - Mày về thì tao mới về cơ...
    Vương Anh lúng túng thật sự. Nó không biết phải nói gì với con bạn thân lúc này. Thấy ồn ào, những đứa khác bắt đầu chú ý. Vương Anh giận dữ ném mạnh lon Heineken trên tay xuống đất, bọt bắt tung tóe. Chợt, một thằng con trai mặc sơ mi trắng, có chiếc khuyên tai đen nhỏ xíu lấp lánh bên tai phải nãy giờ ngồi trong một góc quan sát, tay đang vân vê điếu cỏ, mỉa mai :
    - Sao tao ghét mấy con "voọc" thích lo chuyện bao đồng thế nhở!
    Nó quét ánh mắt tức tối về phía thằng con trai trong góc, mím chặt môi. Đặt điếu cỏ xuống bàn, thằng con trai tiến về phía nó, châm chọc :
    - Ngọt nước ra phết. Vương Anh cho tao mượn bạn mày 1 hôm nhé.
    Vương Anh quay mặt đi :
    - Thôi Cường, bạn tao...
    Cường nhếch mép, một bàn tay nó đặt lên hông đứa con gái. Theo phản xạ, con bé quay ngoắt lại, Cường lãnh trọn năm ngón tay thon dài trên má...đau rát.
    - Đm!
    Cường áp sát vào người nó, rít lên :
    - Con ranh này...
    Vương Anh hoảng hốt, đẩy Cường ra, kéo tay con bạn :
    - Thôi, về!
    Cánh cửa đóng sầm lại tức tối. Mấy thằng con trai ngơ ngác, chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
    Cường lẳng lặng trở về chỗ cũ, mặt nó sa sầm, chậm rãi đưa điếu cỏ vừa cuốn lên môi. Rồi chẳng hiểu nghĩ sao, nó lại bỏ xuống. Nó thấy đầu ong ong, khó chịu. Không hiểu là do chất kích thích hay do con bé vừa rồi. Chưa bao giờ nó gặp đứa con gái nào trong bar dám thái độ bố láo với nó như thế. Ít ra thì quán bar này đã quá quen thuộc với Cường, và tất cả mọi người ở đây đều phải nể nó, vì cái độ chơi, và liều! Khuôn mặt đứa con gái cứ chập chờn trước mắt Cường, thánh thiện nhưng sắc sảo, nói chung là khó tả..! Bần thần một lúc, Cường quyết định bỏ về, nó thèm ngủ sau một tối chơi bời mệt rã rời. Xuống hầm để xe, nó chợt nghe tiếng thằng Vương Anh cằn nhằn :
    - Kệ tao! Mày không phải nói nhiều. Đuổi thì tao đi, không phải thách!
    Giọng đứa con gái như van lơn :
    - Tao xin mày đấy...Bố mẹ đang lo lắm. Không ai trách mày đâu, cũng không bắt mày phải xin lỗi mà...
    Nguồn đọc tiếp: http://www.metruyen.info/2015/06/vi-anh-nghien-em-mat-roi.html
    Hãy truy cập vào metruyen.info để doc truyen ngan online hay nhất
     
>

Chia sẻ trang này