1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Truyện tình cảm: Bà chị kết hôn với tôi nhé – p1

Thảo luận trong 'Các vấn đề khác' bắt đầu bởi mitmit98, 25 Tháng sáu 2014.

    Chia sẻ trang này

  1. mitmit98
    Offline

    mitmit98

    Bài viết:
    15
    Được thích:
    0
    Truyện tình cảm: Bà chị kết hôn với tôi nhé – p1
    Chương 1: Cái chết.

    ” Vút…”
    ” Xoẹt!”
    ” Phụt!”
    Máu bắn lên không trung, máu chảy dài trên lưỡi katana…Máu nhuốm đỏ căn nhà nhỏ trên ngọn đồi sau thung lũng. Máu cuộn chảy trong đôi đồng tử màu thạch anh ám khói khiến nó trở lên kì dị như những phù thủy trong truyện cổ tích.
    Tiếng hét cất lên thất thanh…tiếng kêu như xé tan không gian im lặng lúc chiều tàn…Tiếng kêu vừa đau khổ, vừa sợ hãi…Tiếng kêu tắt lịm khi kịp thoát ra khỏi cuống họng. Mẹ ngã xuống trước mặt cô bé, khóe môi còn nở một nụ cười. Thiên Bối ngồi im trong gầm giường, máu mẹ loang ra trên sàn nhà, dòng máu đỏ quạnh tanh tưởi xộc vào mũi cô bé. Cô bụp chặt miệng, nước mắt ứa ra…k dài thành một vệt trắng xóa giữa khuôn mặt nhuốm máu.

    Truyện tình cảm: Bà chị kết hôn với tôi nhé - p1
    Không thể cất tiếng, nếu không sẽ…chết.
    Một giờ trước.
    Bố nhận một cuộc gọi, k dài 30 giây, nét mặt bố sa sầm xen lẫn hoảng

    hốt. Ông k Bối Bối vào lòng, thơm vội lên trán cô, hai má và mái tóc. Bàn tay ông run rẩy chưa từng thấy.
    - Tiểu Bối…con phải thật im lặng, không được nói gì, cũng không được ra khỏi đó…nghe chưa?
    Mẹ cũng ôm chầm lấy cô, nép đầu cô vào ngực mình, nước mắt lăn dài, nhỏ xuống má cô lạnh toát.
    Chuyện gì?
    Chuyện gì đã xảy ra?
    Tại sao họ lại như thế?
    Họ cho cô vào gầm giường, ra hiệu cô phải thật im lặng và ở yên trong đó.
    Vì im lặng…là sống sót.
    Những người lạ mặt sau đó xông vào nhà, cô chỉ nhìn thấy chân họ, ngoài ra không thấy gì cả. Tiếng va chạm vũ khí, cãi vã và giết chóc. Bố mẹ cô lần lượt ngã xuống, ánh mắt họ vẫn còn hướng về nơi con gái của mình.
    Thiên Bối chỉ biết bịt chặt miệng mình, không thể chớp mắt, nước mắt đông cứng trên gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Tim cô lỡ nhịp, chết lặng, ngã ra bất tỉnh.
    Bố chết…mẹ chết…vậy là giờ cô không còn người thân nào nữa…
    Màu đỏ máu vẫn cứ chảy…
    Dòng thời gian vẫn cứ chảy…
    Nước mắt vẫn cứ chảy…


    ♪♫Em biết không?♫
    ♥Em đẹp như một nàng công chúa?
    ♥♫Trong câu chuyện của riêng đôi ta.
    ♥♫Em sẽ công chúa, còn anh là hoàng tử♪
    ♥♫Hoàng tử này sẽ yêu em, yêu suốt đời
    ♥♫Hoàng tử sẽ đưa em đến tận cùng trái đất
    ♥♫Hoàng tử sẽ đưa em đến tận cùng tình yêu đôi ta
    ♥♫Hỡi nàng công chúa đáng yêu của ta.♥
    ♥♫Hãy cùng viết lên câu chuyện tình yêu này


    Chương 2: Dương Thiên Bối.
    Sớm nhẹ. Ánh nắng chan hòa bên khung cửa. Một ngày mới đẹp tựa giấc mơ cổ tích, hứa hẹn những điều tươi vui nhất sẽ đến. Nhìn kìa…Bầu trời trong vắt như pha lê không một gợn mây, đàn chim đang ríu rít bên hàng cây lá xanh mượt. Những quả táo chín mọng hương thơm dịu nhẹ, say đắm lòng người. Ôi! Một cuộc đời tuyệt diệu làm sao. Thế nhưng…
    - Bối Bối, cô bị điên à?
    Thiên Bối quay phắt lại, bối rối:
    - Tôi xin lỗi, cậu chủ.
    - Cô có muốn làm trò khỉ thì ra công viên mà làm. Tôi chưa thấy ai đứng trước bức tranh làm cái bộ mặt hâm hấp như cô đâu.
     
>

Chia sẻ trang này