1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Trái tim ai chưa từng điên dại

Thảo luận trong 'Các vấn đề khác' bắt đầu bởi stardreams, 19 Tháng sáu 2014.

    Chia sẻ trang này

  1. stardreams
    Offline

    stardreams

    Bài viết:
    56
    Được thích:
    0
    Đoc truyen online không biết chán với những câu chuyện đầy cảm xúc và mang lại nhiều cảm giác cho người đọc :

    “Trận đại chiến” đã gần kề, tôi vứt bỏ hết mọi nỗi hoài nghi về Lâm Thăng và Lưu Hân. Cần phải gặp Khoa Mỹ.
    Lôi tổng đi Hồng Kông công tác chưa về, tôi quyết định đi tìm Dương Hùng Vĩ của bộ phận Mua sắm trước.
    Xe của tôi vừa vào bãi đỗ thì thấy một chiếc Passat màu đen vội vã rời đi, vừa nhìn biển số xe tôi biết ngay là xe của Triệu Hữu Tài bên công ty Nam Hưng, cái gã này lúc nào cũng đi trước tôi. Tới dưới lầu, tôi móc điện thoại ra:
    - Trưởng phòng Dương có thời gian rảnh tiếp khách không?
    Dương Hùng Vĩ nói:
    - Ông chủ Lý đích thân ra trận, bận đến đâu cũng phải tiếp.
    Đây là tác phong quen thuộc của Dương Hùng Vĩ, mặc dù người muốn mời hắn ăn cơm có thể xếp hàng dài cả ki-lô-mét, nhưng hắn không làm cao, nói chuyện lúc nào cũng cười hỉ hả, không bao giờ đắc tội với ai, ở điểm này hắn hoàn toàn khác với Hoàng Lực. Có thể là vì cùng nghề nên ghét nhau, hắn rất coi thường Hoàng Lực, nói cái đồ chó ấy nhìn bụng to như vậy, nhưng thật ra chẳng có gì là thực, cả ngày chỉ biết bới móc khuyết điểm của người khác ra chửi để thể hiện quyền uy, chưa bao giờ thấy hắn nói một câu nào ra vẻ con người, đúng là đồ thùng rỗng kêu to.
    xem thêm truyện hay tại đây :
    Dương Hùng Vĩ là Trưởng phòng Mua sắm của Khoa Mỹ, được ông chủ Hà đưa từ Khoa Đạt về, ngày trước hắn làm việc chung một phòng với Hoàng Lực ở Khoa Đạt. Nửa năm trước, tôi bắt đầu “kinh doanh” hắn, bày tiệc ở Đắc Nguyệt Lầu, giả vờ tình cờ nhắc tới Hoàng Lực, không nói tốt cũng chẳng nói xấu, muốn thăm dò mối quan hệ giữa hắn với Hoàng Lực, nhân tiện đưa ra hành động tiếp theo. Dương Hùng Vĩ lập tức nói ra những lời như tôi vừa kể ở trên, tôi dừng lại tại đó, sau này trước mặt hắn không bao giờ nhắc tới Hoàng Lực. Bữa cơm đang vào hồi thân thiết thì tôi lấy ra một chiếc thẻ vàng thẫm mĩ và một cái thẻ mua sắm nhét vào túi hắn, nói là cả ngày anh phải làm việc bên ngoài vất vả, không quan tâm được đến gia đình, chắc là vợ cũng có điểm không hài lòng, đây là chút tấm lòng để anh xây dựng một gia đình hòa thuận. Dương Hùng Vĩ tỏ ra thản nhiên, mặt vẫn mỉm cười, nhìn là biết hắn đã quá quen với những hành động như thế này, lông mày hắn khẽ nhướn lên, nói:
    - Lý tổng thật có lòng.
    Một lần tôi xem tivi thấy người dẫn chương trình phỏng vấn một doanh nhân thành công:
    - Ông đã bao giờ hối lộ chưa?
    Doanh nhân đó nói chắc như đinh đóng cột:
    - Không, tôi chưa bao giờ, từng đồng tiền của tôi đều là trong sáng.
    Tôi lại nhớ tới một ông chủ khi đứng trước tòa đã khẳng khái trả lời câu hỏi:
    - Ông tưởng là tôi muốn sao? Ông tưởng là tôi muốn hối lộ sao? Tất cả đều là bị ép. Tôi không biếu tiền, người ta đâu có cho tôi việc làm? Đồ tốt thì nói là giá thành cao, không kinh tế, đồ xấu lại chê không tiêu thụ được. Trở mặt như trở bàn tay. Nếu muốn dùng thì tốt đẹp đủ đường,
     
>

Chia sẻ trang này