1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Tiến sĩ chăn trâu Nguyễn Khắc Điệp

Thảo luận trong 'Backlink Free' bắt đầu bởi tuongvnsg, 8 Tháng mười 2016.

    Chia sẻ trang này

  1. tuongvnsg
    Offline

    tuongvnsg

    Bài viết:
    2
    Được thích:
    0
    Những người lớn tuổi tại ngôi làng nhỏ vùng biên này thường kể cho con cháu mình nghe câu chuyện về Nguyễn Khắc Điệp, cậu bé chăn trâu của xóm nghèo ngày nào, vừa trở về từ nước Nga xa xôi với tấm bằng tiến sĩ. - tấm nhựa pvc

    Đường đi học xa vời vợi

    Nguyễn Khắc Điệp sinh ra trong gia đình nông dân đông con ở xã biên giới Tân Hộ Cơ, huyện Tân Hồng - huyện vùng sâu, vùng xa của tỉnh Đồng Tháp.

    Thời tiết ở đây mang đặc trưng vùng miền Tây sông nước. Vào mùa khô, bụi đỏ đất sét bay đầy đường. Mùa mưa, từng đoạn đường lầy lội trơn trượt, chẳng phương tiện giao thông nào có thể di chuyển.

    Khắc Điệp kể, có những hôm đạp xe được đến trường, người dính đầy đất sét vì té ngã. Nam sinh chỉ kịp dội nhanh bằng nước lã rồi vào lớp học, mặc kệ quần áo đỏ quạch, ướt sũng, còn người thì rét run.

    Đa phần người dân ở Tân Hồng tới từ các vùng nghèo như Quảng Nam, Quảng Ngãi, Quảng Trị và một số tỉnh của miền Bắc vào lập nghiệp. Dù người dân chịu khó, chắt chiu, dành dụm, chăm lao động, cái nghèo vẫn đeo bám vùng đất này bao năm qua.

    Để nuôi 5 anh em Khắc Điệp ăn học, cha mẹ phải làm thuê, buôn gánh bán bưng khắp nơi, tích lũy từng đồng mua ruộng đất trồng lúa. Khắc Điệp và các em quyết tâm học hành để không phụ công lao đấng sinh thành.

    "Hồi đó, mình đi học nửa buổi, nửa buổi ở nhà phụ cha mẹ. Cứ chiều chiều là vắt vẻo ngồi trên lưng trâu học bài, đọc sách. Nhà nghèo, sách vở phải giữ cẩn thận để dành cho em học. Từng cái bút, cái cặp, cuốn vở đều quý giá", chàng trai nhớ lại.

    Bà Nguyễn Thị Minh, mẹ Điệp, kể: Những năm học cấp 3, nhà cách xa trường, mấy anh chị em xin cha mẹ lên thị trấn Sa Rài cách nhà 10 km, dựng căn lều tranh tạm bợ trên đất nhà người quen, tự nấu ăn, tự học cho đến khi đỗ đại học.

    Năm 2002, Khắc Điệp đỗ Đại học Cần Thơ, ngành Sư phạm Toán. Cùng lúc, chị gái và em trai Điệp cũng đỗ đại học. - tấm nhựa ốp tường

    Những ngày đó, đoạn đường từ xóm nghèo vùng biên giới đến thành phố Cần Thơ đi lại khó khăn. Cứ 5h sáng, Điệp phải đi xe ôm 30 km ra bến xe huyện. Sau đó, chàng sinh viên nghèo lên tuyến xe Hồng Ngự - Sài Gòn, nhưng chỉ đi tới ngã ba An Thới Trung (Tiền Giang), phải xuống đón xe khách chạy qua cách tỉnh Cà Màu, Bạc Liêu, Hậu Giang để tới được Cần Thơ.

    "Mình hay bị lừa lắm. Lên xe không bị thu tiền cao thì cũng bị thả giữa đường. Nhiều lần bị thả ở Vĩnh Long, phải tốn thêm tiền đi xe ôm mới tới được Cần Thơ. Lần nào từ nhà lên cũng mang theo lỉnh kinh gạo, nước mắm, thức ăn để ăn dần cho tiết kiệm", Khắc Điệp nhớ lại.
     
>

Chia sẻ trang này