1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

qên mất đề bài rồi

Thảo luận trong '1001 truyện ngắn hay' bắt đầu bởi lee nguyen, 29 Tháng năm 2013.

    Chia sẻ trang này

  1. lee nguyen
    Online

    lee nguyen

    Anh đội viên thức dậy
    Thấy trời khuya lắm rồi
    Mà sao Bác vẫn ngồi
    Thì ra Bác mất ngủ

    Anh đội viên nói nhỏ
    Xăng tăng giá Bác ơi
    Bác bảo Bác biết rồi
    Mười chín nghìn một lít

    Anh đội viên xụt xịt
    Xe cháu xe tay ga
    "Xe Bác Toyota
    Chú khổ sao bằng Bác"

    Hai Bác cháu phờ phạt
    Vì lạm phát dâng cao
    Và họ cùng ước ao
    Cầu cho lương " lên giá".
    B2:Đêm nay Bác không ngủ
    Ngày mai Bác ngủ bù.
    Anh đội viên gật gù
    Ồ…! Bác thức làm chi thế !

    Bác lấy trong túi áo
    Bộ bài Sì mới toanh.
    Đặt ra giữa chiếu manh
    - Bác cháu ta cùng đánh.

    Anh đội viên chóng vánh
    Đã thua sạch cả tiền.
    Nhưng anh vẫn còn nghiền
    Anh vay tiền chơi tiếp.
    Anh hối làm sao kịp
    Bác cờ bịch cao tay
    Bài năm con Đầm, Tây
    Bác có năm cả thẩy.

    Anh đội viên nóng nẩy
    - Bác gì mà ăn gian.
    Tiền cháu kiếm khó khăn
    Bác vơ tàn nhẫn thế ?
    Anh đội viên chụp ghế.
    Bác vội vã phân bua :
    - Cờ bạc có được thua,
    Đừng nóng. Ta chơi lại.

    Anh đội viên nghi ngại
    Đánh nữa lại thua sao ?
    Bác chơi cờ bạc gạo,
    Ta gỡ lại làm sao !
    Bác xem ra biết lỗi
    Đưa cho anh năm ngàn
    - Cầm lấy. Đừng phàn nàn
    Tối mai ta chơi tiếp.

    Anh đội viên đếm bạc
    Thấy nhiều tờ bị rách.
    - Bác đổi cho cháu đi,
    Bác tiếc mà làm chi
    Toàn tiền Bác được bạc.
    Sau một lúc trầm lặng
    Bác suy nghĩ đả thông
    Nhưng bụng tức cành hông :
    - Đưa đây tao đổi lại.

    Đang ngủ chợt thức dậy
    Anh đội viên giật mình
    Bác vẫn ngồi đình huỳnh
    Hai tay Bác thoăn thoắt.
    Anh đội viên rình rập
    Xem Bác làm cái gì.
    Anh thấy thế cũng kỳ
    Nhòm việc riêng của Bác.
    Nhưng không thể làm khác
    Vì anh quá tò mò.
    Anh ghé mắt thăm dò
    Xem thực hư sự việc.

    Giường bên kia mải miết
    Bác đang rất miệt mài
    Làm việc cho ngày mai
    Bác đang dán tiền rách!
    Lòng Bác sao trong sạch!
    Anh đội viên nhủ thầm.
    Và trong tận thâm tâm
    Anh một lòng kính phục.*

    B3:Như có Bác Hồ trong Nhà Thương Chợ Quán,
    Bác vừa ra là chúng chém bay đầu.

    B4:Đêm nay bác không ngủ
    Vì bác ăn chưa đủ
    Bác nhìn lên cái tủ
    Bác lấy trái đu đủ
    Bác ăn cho nó đủ
    Rồi bác mới đi ngủ

    B5:Hôm nay Bác không ngủ
    Bác thay bỏ đồ ngủ
    Bác ra khỏi phòng ngủ
    Bác đi lại gần tủ
    Bác thấy trái đu đủ
    Nhưng rồi Bác tự nhủ:
    “Chia ra ăn sao đủ?
    Mình đâu phải Hạng Vũ
    Đánh bại được cả lũ
    Không khéo xịt máu mủ.”

    Thế là Bác không ngủ
    Bác tiến lại gần tủ
    Bác mở cảnh cửa tủ
    Bác lấy trái đu đủ
    Bác thấy nó hơi cũ
    Thì ra nó bằng mủ!
    Quê quá.. Bác đi ngủ.

    B6:Đêm nay bác không ngủ,
    Ngày mai bác gật gù .
    Anh đội viên giả mù:
    “Không ngủ thì … bác thức!”

    Thấy thế bác nổi bực
    Vì chú chẳng quan tâm,
    Nên bộ mặt hầm hầm
    Lấy bộ bài rủ đánh.

    Anh đội viên thẳng tánh:
    “Muốn đánh cũng được thôi,
    Nhưng chắc bác biết rồi:
    Cháu chỉ chơi tiền mặt.”

    Bác vẫn ngồi gục gặt:
    “Thì cháu cứ an tâm,
    Tiền bạc chẳng ăn nhằm
    Bác đây có nhiều lắm.”

    Lúc đầu chơi sáu tấm,
    Bác cứ bị gục (tùng) hoài.
    Mới mấy ván lai rai
    Tiền bác vơi một nửa.

    Bác vội vàng bào chữa:
    “Bài sáu lá chú hên,
    Thôi ta đánh tiến lên,
    Bác sẽ cho chú biết.”

    Anh đội viên vội liếc,
    Thấy bác đang gật gù
    Đôi mắt vẫn chưa mù
    Nó rạng ngời, sáng hoắc!

    Anh đội viên vội gật:
    “Cháu chìu bác một phen,
    Nhưng cháu nói thật nghen:
    Tiến lên, cháu dở lắm!”

    Miệng bác thầm lẩm bẩm:
    “Đồ cái thứ ranh con,
    Đừng có giả bộ non
    Ý mày tao đã thấu.”

    Nhưng mới vừa vào đấu,
    Được một ván đầu tiên
    Bị chặt hẻo triền miên
    Bác thua gần sạch vốn.

    Bác vội vàng ngồi xổm:
    “Thôi không đánh tiến lên,
    Cái này mày cũng hên
    Bây giờ binh xập xám.”

    Mặt bác đã chuyển xám,
    Anh đội viên hết hồn
    Trong dạ đã bồn chồn:
    Thôi đành chìu lần nữa.

    Bác cho bài vào giữa,
    Xào tới rồi xào lui …
    Sao một thoáng lui cui,
    Bác chia nhanh thoăn thoắt.

    Anh đội viên tái mặt,
    Thôi gặp God’s gambling
    Nhưng thật quá thình lình
    Anh cầm luôn bốn số.

    Bác bị thua một vố,
    Lại chơi tiếp ván hai
    Anh đội viên hai tay
    Xoè ra luôn năm lá.

    Mắt mở tròn, miệng há
    Bác tức muốn cành hông,
    Bao năm tháng khổ công
    Thua sạch trong một thoáng.

    Bác mỉm cười rào đoán:
    “Chắc là chú ăn gian,
    Chớ sự thật trong hang
    Bác đã rèn rất kỷ.”

    Sao chú đây có thể,
    Ăn bác sạch cả tiền.
    Thôi cháu hãy cảm phiền
    Cho bác đây mượn tạm

    Anh đội viên thông cảm,
    Vì bác mượn lần đầu
    Nên đành móc bao hầu,
    Đưa ít tiền bác mượn.

    Nhưng bác còn cố gượng:
    Thêm chút nữa đi mà.
    Tội nghiệp bác đã già,
    Anh đội viên đồng ý.

    Bác luôn luôn tỉ mỉ,
    Vì không muốn thua thêm
    Nên nhỏ nhẹ êm đềm:
    “Chúng ta chơi xì phé.”

    Anh đội viên muốn té
    Vì bác quá gian ngoan,
    Nhưng anh lại chẳng màng
    Muốn chơi thì chú tiếp.

    Thương thay cho một kiếp!
    Ngang dọc khắp Đông, Tây
    Tiền theo gió theo mây …
    Tan theo màn xì phé.

    Mắt bác giờ muốn lé,
    Nhìn vào mắt đối phương
    Bác chưa được tỏ tường:
    Sao hắn ta tài thế?

    Thôi thì đành kiếm kế,
    Mượn hắn thêm mười ngàn
    Nếu hắn không sẵn sàng,
    Ta cho đi … kháng chiến

    Thấy sắc mặt bác biến,
    Anh đội viên mất thần
    Nên cũng phải lần lần,
    Đưa thêm cho bác mượn.

    Bác nhoẻn cười, dẫu gượng
    Đổi giọng thật khoan dung:
    “Thôi bác cháu ta cùng,
    Chơi kiểu bài xì dách.”

    Anh đội viên đã bạch,
    Biết bác muốn chơi khôn
    Trong dạ cũng bồn chồn,
    Mà cái đầu phải gật.

    Lần này bác chơi thật,
    Nhưng không hiểu tại sao?
    Bác lại ngó thật mau
    Ra ở ngoài phía cửa.

    Anh đội viên bật ngửa,
    Không hiểu được chuyện gì
    Lập tức ngay một khi
    Cũng ngó theo hướng bác.

    Không ngờ bác chơi gác
    Chụp liền con ách rô,
    Nhét dưới đáy ba lô,
    Thản nhiên chia bài tiếp.

    Sau một hồi mãi miết
    Bác thấy anh chẳng nhìn,
    Trong lúc bất thình lình
    Bác thò tay xuống dưới ….

    Trời cao còn có lưới,
    Nên khi bác thò tay
    Anh đội viên nhíu mày:
    “Ơ! sao bác chơi lận?”

    Vừa tức lại vừa hận,
    Nhưng tẩy lộ mất rồi!
    Bác chỉ đành than ôi :
    “Bác chỉ đùa với cháu!”

    Anh đội viên tức máu:
    “Thôi cháu phải đi nằm,
    Gà đã gáy canh năm
    Cháu đây buồn ngủ quá.”

    Mắt bác như có hoả
    Trợn trắng lên nhìn anh:
    “Đồ cái thứ ma ranh,
    Ăn xong rồi muốn ngủ ???”

    Anh đội viên ủ rủ:
    “Thôi ngủ đi bác ơi!
    Nếu bác có muốn chơi,
    Ngày mai ta chơi tiếp.

    Nhưng không được chơi bịp,
    Tiền mặt bác còn không?
    Ngày mai chớ có hòng,
    Cháu đây cho bác mượn.”

    Bác gượng cười đỡ ngượng:
    “Thôi cháu đi ngủ đi,
    Nếu không có việc gì,
    Ngày mai ta chơi nữa.”

    Nhưng bác còn chất chứa,
    Trong lòng nỗi niềm riêng;
    Chờ khi anh đội viên
    Ngủ say, bác sẽ tính.

    Anh đội viên cung kính:
    “Chào bác, cháu ngủ đây.”
    Chỉ trong thoáng một giây,
    Pho pho … anh đã ngáy.

    Bác không cần áy náy,
    Đến sát cạnh bên anh
    Tay mền mại loanh quanh,
    Gần lưng quần của chú.

    Anh đội viên kêu rú:
    “Trời! bác muốn nàm chi?
    Sao thấy bác quá kì,
    Muốn gì mà cứ mó???”

    Anh đội viên nhăn nhó,
    Tưởng rằng bác Pê đê
    Nhưng bác giả cười hề:
    “Bác đắp mền cho cháu.”

    Anh biết bác nói láo,
    Nhưng phải cố làm thinh,
    Nếu như bác bất bình
    Cuộc đời anh chắc hẻo.

    Anh nói mà miệng méo:
    “Thôi bác đi ngủ đi,
    Thức mãi đễ làm gì?
    Ngày mai còn chơi tiếp.”

    Bác tỏ ra hào hiệp:
    “Thôi chúc cháu ngủ ngon,
    Việc nước với việc non
    Chúng ta còn phải gánh.”

    “Thiệt là thằng trời đánh!”
    Miệng bác luôn rủa thầm,
    Nhưng trong tận thâm tâm
    Bác phục tài của chú.

    Giờ đây bác buồn ngủ,
    Nên khi mới vừa ngồi
    Thì ôi thôi! Hỡi ôi!
    Đôi mắt già đã nhắm.

    Thoáng chút đã chìm đắm,
    Trong mộng mị, mơ màng:
    Mơ thấy sao nhiều vàng ?
    Ngày bác đã toàn thắng!

    Bác huyên thuyên , luyến thoắn
    Mặt hớn hở vui tươi,
    Miệng bật lớn tiếng cười:
    “Ha ha!… Ta đã thắng!”

    Anh đội viên giật bắn,
    Vì tiếng cười quá to
    Anh mở mắt đắn đo
    Nhìn sang giường của bác.

    Anh thấy chùm râu bạc
    Bay phất phới … lưa thưa …
    Trong những tiếng cười đùa,
    À! thì ra bác mộng!

    Đêm nay bác đã ngủ,
    Ngày mai hết gật gù!!!!!!!!!!

    Đêm nay bác không ngủ
    Ngày mai bác ngủ bù
    Anh đội viên gật gù
    Đúng là bác vĩ đại…

    Anh đội viên thức dậy
    Thấy trời khuya lắm rồi
    Mà sao bác vẫn ngồi
    Tay phím tay cua chuột

    Anh đội viên sốt ruột
    Lén xem bác làm gì
    Rón rén lại gần thì
    Thấy bác đang đánh chế

    Anh đội viên thấy thế
    Gạ bác đánh sô lô
    Bác chợt cười hô hô…!
    Chú đánh sao lại bác!

    Anh đội viên khoác lác
    Bác chấp cháu chọn Shang
    Còn bác Palmyrian
    Cháu sẽ cho bác …chết

    Bác cười: “Bác chấp hết
    Chú mau lập mạng đi
    Bác cháu ta cùng thi
    Xem chú hay bác giỏi”

    Anh đội viên hồ hởi:
    “Rồi bác sẽ biết tay
    Nội trong đêm hôm nay
    Bác sẽ thua tan nát”

    Vào trận mới 9 phút
    Anh đã bấm lên đời
    Môi anh nở nụ cười
    Trận này lên đời sớm

    Nào ngờ gặp phải cớm
    Bác đâu phải con gà
    10 rưỡi có lạc đà
    Chạy tung tăng tìm địch

    Anh đội viên rục rịch
    Đang chặt gỗ đào vàng
    Chợt thấy tiếng kiếm vang
    Bác đưa lạc đà tới

    Anh đội viên không vội
    Vác dân đập lạc đà
    Anh biết đâu rằng là
    Bác đã nâng cấp giáp

    Anh đội viên hoảng hốt
    Chạy dân ,khắp bản đồ
    Nhưng anh lại hồ đồ
    Bánh xe chưa nâng cấp
    Lạc đà chém tới tấp
    Dân chẳng biết chạy đâu
    Anh đội viên thua đau
    F10, đòi chơi lại

    Bác cười rất khoan khoái
    “Chú đã sợ chưa nào?”
    Anh đội thì thào:
    “Bác cháu mình đánh lại”

    Anh đội viên lập mạng
    Lần này chuyển Assyrian
    Bác chẳng hề so bì
    Chọn Palmy lần nữa

    Vào trận phút thứ 8
    Anh đội viên bo thành:
    “Lạc đà bác chém thành
    Có mà đến mùa quýt”

    Anh yên tâm làm thịt
    Nhẩn nha bấm lên đời
    Ngoài trời hãy còn trời
    Bác thật là cao thủ

    Thì ra bác tự nhủ
    Kiểu gì nó bo thành
    Thôi thế ta lên nhanh
    Chuyển sang ta đánh pháo

    Thế là thành tan nát
    Lạc đà bác xông vào
    Dân biết chạy làm sao
    Anh ngậm ngùi đành quit

    2 trận thua tan nát
    Lòng phục bác biết bao
    Quân sự, bác tài cao
    Mình thua thì cũng đúng

    Anh đội viên lúng túng
    Bác chơi giỏi quá đi
    Cháu chẳng dám so bì
    Thua tâm phục
     
Tags: No tags (Edit Tags)
>

Chia sẻ trang này