1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Người đàn ông 8 năm tình nguyện dắt trẻ qua đường

Thảo luận trong 'Điểm báo' bắt đầu bởi kubin_vista, 14 Tháng một 2013.

    Chia sẻ trang này

  1. kubin_vista
    Offline

    kubin_vista

    Bài viết:
    150
    Được thích:
    16
    Nơi ở:
    binh duong
    Đang làm bảo vệ với thu nhập ổn định ở một hợp tác xã tại xã Quỳnh Văn, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An, đột nhiên ông Điều nghỉ việc, chuyển sang "nghề vác tù và hàng tổng" là đưa trẻ qua đường để đến trường an toàn.

    Ông Hồ Văn Điều ở xóm 6, xã Quỳnh Văn, Quỳnh Lưu đã làm một việc mà từ trước đến nay chưa ai nghĩ tới và cũng chưa có ai làm, đó là nhận đưa - đón các em học sinh qua đường quốc lộ 1A đến trường và về nhà.
    [​IMG] Một nhóm học sinh theo hiệu lệnh của ông Điều chuẩn bị qua đường. Ảnh: Đức Chung.
    Trường tiểu học Quỳnh Văn B nằm giao cắt với quốc lộ 1A, nơi đây lại là khu chợ buôn bán lộn xộn nên trước kia chuyện các em học sinh mải chơi gặp tai nạn xảy ra như cơm bữa.
    Nhiều người dân cho biết, có thời gian nơi đây trở thành một điểm đen về tai nạn giao thông mà nạn nhân chủ yếu là học sinh. Đề tài nóng tới mức đi đâu người ta cũng bàn tán về những cái chết đau lòng của con em trong xã. Dân cũng từng nhiều lần kiến nghị lên chính quyền địa phương để tìm cách xóa điểm đen này.
    Rồi một hôm, xuất hiện người đàn ông với dáng vẻ khỏe khoắn, nước da ngăm đen tới đứng bên mép đường quan sát dòng xe cộ qua lại đồng thời hướng dẫn cho các em học sinh đi sang được an toàn. Đó chính là ông Điều. Ông tâm sự muốn làm việc không công này chỉ vì "chứng kiến cảnh tụi nhỏ gặp tại nạn liên tiếp thấy đau lòng quá".
    [​IMG] Ông Điều đang gom các em học sinh để chuẩn bị qua đường. Ảnh:Đức Chung.
    Vậy là từ năm 2004, ngày nào cũng vậy, cứ đến giờ học sinh đi học là ông lại đến trước, sau đó gom các em thành từng nhóm để dắt tay qua đường quốc lộ vào trường. Khi trống trường sắp tan học, ông lại xuất hiện với chiếc gậy trên tay và cái còi để thổi, nhìn trước nhìn sau, nếu không có xe cộ chạy qua là ra hiệu và thổi còi cho các em qua đường trở về nhà.
    Một tháng ba mươi ngày hầu như không khi nào ông vắng mặt. Trừ những lúc bận việc hay bị ốm, ông lại nhờ người khác ra làm giúp, những lúc đó các em học sinh luôn miệng hỏi ông Điều đâu rồi.
    Biết chồng mình đang làm cái việc đưa trẻ qua đường, vợ ông phản đối kịch liệt vì ông bỏ nghề bảo vệ là mất đi một khoản lương kha khá, anh em họ hàng cũng khuyên nhủ, bàn đủ mọi cách với ông nhưng ông không đổi ý. Thấy vậy, nhiều người xì xào cho là ông có vấn đề, hoặc "rảnh quá không biết làm gì". Nhưng ông không quan tâm, mà chỉ muốn gắng sức để làm được việc gì đó có ích cho xã hội. Ông cười, đôi mắt sáng ngời niềm vui lẫn tự hào khi kể về công việc này.
    [​IMG] Đưa hết nhóm học sinh này ông lại quay về gom nhóm khác. Ảnh:Đức Chung.
    Mới đầu, ông Điều dùng một cành cây làm hiệu cho các xe đi qua. Đến năm 2009, ông được chính quyền xã cấp cho quần, áo đồng phục và dùi cui để thuận tiện cho công việc hằng ngày. Không chỉ đưa các em nhỏ qua đường, ông còn giúp cả những cụ già đi lại khó khăn hoặc người tàn tật theo cách tương tự.
    Và cũng từ khi có ông thì không có một vụ tai nạn nào xảy ra nữa. Mọi người bắt đầu nhìn ông với ánh mắt thiện cảm, biết ơn.
    Chị Nguyễn Thị Thanh, bán quán trước cổng trường tiểu học Quỳnh Văn B cho biết: “Giờ cứ hỏi đến ông Điều có lẽ ở đây ai cũng biết, ông ấy hiền lành mà tốt tính lắm, dân chúng tôi rất vui mừng và biết ơn ông, có ông mà con em địa phương đến trường luôn được an toàn. Giờ đây điểm đen về tai nạn ở ngã tư này đã bị xóa bỏ rồi”.
    Ông Lê Văn Ba - Phó Chủ tịch UBND xã Quỳnh Văn cho hay: "Việc ông Hồ Văn Điều tình nguyện dẫn trẻ qua đường đã gắn bó với người dân nơi đây được 8 năm rồi. Lúc đầu ông ấy làm tự nguyện, không có trình báo nên xã cũng không biết. Từ năm 2009, khi được nhiều người dân phản ánh và đề nghị nên xã đã mời ông lên và ký hợp đồng trả cho ông 500 nghìn đồng một tháng để hỗ trợ thêm. Việc làm của ông ấy là tấm gương sáng để mọi người noi theo”.
    Nắng đã lên cao, mồ hôi đã thấm đẫm ướt hết vạt áo, ông đưa vội cánh tay lên gạt những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt, vui vẻ bảo: “ Đối với tôi có lẽ việc đang làm bây giờ là niềm vui sướng nhất”.
     
>

Chia sẻ trang này