1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Tuyện Ngắn Màu nắng phía chân trời

Thảo luận trong '1001 truyện ngắn hay' bắt đầu bởi chickenkon, 31 Tháng tám 2013.

    Chia sẻ trang này

  1. chickenkon
    Offline

    chickenkon Staff Member

    Bài viết:
    1.478
    Được thích:
    61
    Nơi ở:
    Đà nẵng
    Ny...yêu tôi?????
    ....
    Lần đầu tiên, trong lồng ngực của tôi, trái tim đã biết đến khái niệm thế nào là lệch nhịp.
    ***
    1.
    Con bé đó chiều nào cũng ngồi bên vệ đường, với cái rổ bánh tiêu của nó.
    [​IMG]
    Lần đầu tiên phát hiện ra nó là khi tôi đang mải mê với trận cầu đỉnh cao cùng lũ bạn. Trái banh vô tình bị thằng Kiên mập sút một phát bay thẳng vào rổ bánh của con bé đó. Nó nhỏ thó, lầm lũi, trong khi thằng Kiên thì nghênh ngang lại gần nó và thản nhiên nhặt trái bóng...chơi tiếp. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một đứa con gái xấu xí đến như vậy, nó đen thùi lũi, thấp tẹt và quần áo thì dính bết một màu vàng đục đục.
    Lần thứ hai gặp nó là khi mẹ dắt tôi đi chơi, tiện thể ghé lại mua vài cái bánh tiêu ăn lót bụng. Lần này, tôi đã có dịp nhìn tận mắt con bé quái quáiđó và tôi phát hiện ra ngay cả mái tóc ngắn cụt ngủn và lộn xộn của nó cũng dính bệt, xơ xác, hanh mùi cháy nắng. Nói tóm lại, ngoài cái rổ bánh tiêu của nó ra, khi đó tôi chẳng còn để tâm đến cái gì nữa cả. Cho đến khi giọng nó í ới đằng sau lúc hai mẹ con tôi đã bỏ đi được vài bước.
    "Cô đưa dư tiền..." – nó hơi nhoẻn cười, đưa cho mẹ tôi tờ bạc 5000 đồng bằng cả hai tay. Mẹ tôi hơi lúng túng, lòng cứ nghẹn lại. Lúc đó tôi hiểu ra ngay, mẹ đã cố tình để lại tờ 5000 đồng đó cho nó. Một nỗi thương cảm không hiểu sao cứ trào lên trong tôi, tôi biết mẹ chỉ làm thế với những người thực sự nghèo khổ. Đôi mắt sáng của nhỏ bán bánh tiêu khi ấy không hiểu sao cứ ám ảnh tôi, cuối cùng mẹ tôi về nhà với tờ bạc còn tôi thì về nhà với mớ hình ảnh hỗn độn về nó.
    Không hiểu vì lý do gì mà cứ đúng 5 giờ chiều là tôi lại lượn lờ ngoài ngõ và hướng mắt về phía hàng bánh tiêu của con bé lùn xấu xí. Có cái gì đó ở con bé ấy khiến tôi hơi e ngại khi đến gần. Tôi không chắc nữa, có lẽ vì đôi mắt sáng khác thường trên khuôn mặt đen nhẻm của nó.
    "Lấy 3 cái bánh tiêu coi." – Tôi đứng trước mặt nó, nhưng ánh mắt thì hướng lung tung ra chỗ khác. Nó ngước nhìn tôi rồi nhanh nhẹn dúi vào tay tôi một bịch. Tôi cầm rồi chạy biến đi. Quái quỷ thật, sao đôi mắt nó cứ sáng long lanh, tôi dám chắc rằng đôi mắt đó còn đẹp hơn gấp bội lần so với mấy hòn bi ve đắt tiền của thằng Kiên mập.
    Con bé đó tên là Ny, cái tên thoạt nghe có vẻ mộc mạc nhưng ngẫm ra thì quả là khác thường. Mẹ tôi có vẻ rất quý nó, thi thoảng bà lại chép miệng bảo thương cho số phận nó mồ côi, cuộc đời thì nghèo khổ và khốn cùng. Khi ấy, trong trí óc của một thằng nhóc 7 tuổi như tôi thì cuộc đời có vẻ là một cái gì đó lớn lao lắm. Vì thế mà hình ảnh Ny trong tôi không biết từ bao giờ đã không còn là hình ảnh của một con bé lùn tủn đáng ghét nữa, nó trông cứ như một cây đại thụ giữa bão lớn, mặc dù cái dáng nhỏ tẹo của nó gần như là bị che khuất sau cái rổ bánh tiêu khổng lồ.
    "Tên Ny hả?" – Một chiều buồn tẻ, bọn thằng Kiên không chơi bóng nữa, tôi mon men đến gần chỗ quen thuộc của con bé bán bánh tiêu, bâng quơ thốt lên một câu hỏi, dù cũng chẳng cần biết đến câu trả lời.
    "Ừ." – Nó đáp, nhỏ xíu, cũng chẳng thèm thắc mắc về "sự hiểu biết" bất thường của tôi. "Hôm nay lại 3 cái bánh nữa hả?" Ny lúi húi, vừa nói vừa lật chỗ bánh kia lên, hình như đang chọn những cái bánh nóng nổi nhất. Bỗng dưng thấy lòng mình nao nao đến lạ, tôi khoát tay:
    "Khỏi đi."
    "Không mua à?" – Nó tròn xoe nhìn lại.
    "Hôm nay...lấy cho 10 cái."
    Những ngày sau đó, buổi chiều nào tôi cũng đến gần Ny, mua bánh và chơi với nó. Ny không phải là đứa con gái khó gần như tôi tưởng tượng, nó khác hẳn với cái vẻ lầm lì ban đầu. Ny nói nhiều, cái giọng trong trẻo nghe yêu chết đi được, tôi không nghĩ rằng mình sẽ chuyển qua mê giọng nói của Ny thay vì mê cái món bánh tiêu nó bán.
    "Duy mua nhiều bánh vậy về nhà ăn sao hết?" – Một lần Ny hỏi tôi khi hai đứa tôi đang chơi đá gà bằng cây cỏ dại. Tôi đã bối rối, làm sao tôi trả lời được?
    "Duy muốn làm Ny vui hả? Đừng vậy nữa nhe, phải ăn thì Ny mới bán cho chứ!" – Đôi mắt Ny khi ấy như làm sáng bừng cả một khoảng trời nhỏ. Lần đầu tiên, trong lồng ngực của tôi, trái tim đã biết đến khái niệm thế nào là lệch nhịp.
    ...
    Tôi và Ny cứ bên nhau như thế với những kỷ niệm đẹp đẽ mà tuổi thơ mang lại. Tôi thường xuyên đến chơi với Ny và rổ bánh tiêu, thường xuyên thôi chứ không phải luôn luôn, vì hôm nào bọn thằng Kiên tụ tập thì tôi cũng đành để Ny một mình. Tôi quý Ny, tôi biết lòng mình là vậy, nhưng không hiểu sao tôi không muốn ai biết được tình bạn giữa chúng tôi. Tự dưng tôi sợ thằng Kiên sẽ thấy và trêu chọc mình. Có lần Ny bị Kiên bắt nạt, thằng mập đó đã dùng gậy đánh Ny một cái thật đau. Nó bảo rõ ràng nó đã đưa tiền rồi mà Ny cứ vu oan giá họa. Tôi giận điên, Ny không bao giờ xấu xa đến thế, tôi ước gì lúc đó mình có thể chọi cho thằng Kiên một cục gạch vào đầu.
    Nhưng sự thật thì tôi đã đứng yên sau một gốc cây và lẳng lặng nhìn Ny bị tụi nó đánh. Tôi đã hối hận. Giá mà tôi không bị nỗi sợ vớ vẩn ám ảnh thì có lẽ hôm ấy Ny đã không lủi thủi ra về với bộ dạng thê thảm.
     
  2. chickenkon
    Offline

    chickenkon Staff Member

    Bài viết:
    1.478
    Được thích:
    61
    Nơi ở:
    Đà nẵng
    Mùa thu năm ấy, chúng tôi vào lớp một. Thằng Kiên và cả Ny học cùng lớp với tôi. Bộ dạng của Ny thật là thú vị, không, gọi là ngạc nhiên thì đúng hơn, Ny gần như lột xác với bộ đồng phục sạch sẽ, mái tóc dù vẫn một màu cháy nắng nhưng đã được buộc cao gọn gàng. Thằng Kiên suýt phun ra ngụm nước khi thấy Ny xuất hiện. Suốt cả buổi học hôm đó, nó ngồi cạnh tôi mà cứ dấm dúi hướng ánh mắt về phía Ny.
    Tôi không thân thiết với Ny ở trên trường, mặc dù chiều nào tôi cũng sang nhà Ny chơi. Ny bị đám bạn trên lớp tẩy chay vì hoàn cảnh nghèo khổ của mình. Dường như không biết tôi sợ chơi với Ny vì điều đó, cô bé vẫn cười đùa vui vẻ mặc kệ tôi cứ đáp lại thờ ơ.
    "Mày chơi với con bán bánh tiêu đó hả Duy?" – Một thằng bạn trong nhóm Kiên mập đã huých vào tay tôi lúc tan học, hỏi giọng khiêu khích. Tôi liếc nhanh qua bóng dáng nhỏ bé của Ny ở phía xa, rồi cúi đầu.
    "Không có!"
    "Thiệt không? Mày mà chơi với con bé nghèo rớt mồng tơi đó thì bọn tao nghỉ mày ra. Đừng hòng đá banh hay đổi bi với tụi tao nữa."
    Khi ấy, những trò chơi vô bổ vẫn có sức hút kỳ lạ đối với tôi. Và tôi, một thằng ngốc, đã đánh đổi Ny chỉ để giữ lại thứ tình bạn không đáng có với tụi con trai trong xóm. Từ đó, tôi không dám đến nhà Ny thường xuyên như trước nữa, vì tôi nghĩ bọn nó sẽ theo dõi mình. Mà Ny thì hầu như không có thói quen thắc mắc gì về chuyện của tôi. Lúc đó, tự dưng tôi thấy có lỗi với Ny quá chừng, nhưng tất cả sĩ diện đã kìm tôi lại.
    Rồi không biết từ lúc nào mà khoảng cách giữa tôi và Ny từ "thường xuyên" đã trở thành "thỉnh thoảng". Có lẽ nguyên nhân chính không phải vì lời đe dọa của bọn bạn, mà là vì cái sự hèn kém của tôi, tôi dần mất đi những buổi chiều ngồi bên Ny mặc dù lúc ấy tôi hầu như còn không nhận ra điều đó.
    3.
    Tuổi thơ qua đi, cứ nhịp nhàng với những dấu yêu như vậy.
    Chúng tôi lớn lên, hết cấp một, rồi vào cấp hai. Tôi vẫn thế, cũng chẳng thay đổi gì nhiều, ngoại trừ tính cách thì đã trầm hơn trước. Tôi không chơi với bọn con trai loi choi trong xóm nữa, vì căm tụi nó có lần đã phá tan cái xe bán bánh nhỏ xíu mà Ny đã phải dành dụm mãi mới mua được.
    Tôi nhớ đó là năm chúng tôi học lớp 6. Có vẻ như 5 năm tiểu học bị phân biệt giàu nghèo đã khiến Ny chai lì, hoặc cũng có thể chính bản tính của Ny đã là như thế, nên cô ấy không hề khóc lóc hay năn nỉ bọn đó dừng tay lại. Ny chỉ ném cho bọn chúng một cái liếc, và tôi đã rất bất ngờ khi đôi mắt sáng ngời của Ny đã khiến cho thằng Hải – cái thằng cầm đầu phải sợ.
    Hải vốn là một thằng quậy, nó đã thay thế thằng Kiên làm "bang chủ", nhưng Ny lúc ấy quả thực vững vàng lắm, cô ấy không còn là con bé lầm lũi xưa kia nữa, ở Ny có một sức mạnh vô hình mà không một ai có được.
    Tôi cảm phục Ny từ đó. Và sau này mới chợt nhận ra, cô ấy chỉ lạnh lùng với những kẻ bắt nạt mình, còn khi ở cạnh tôi thì Ny luôn là một đứa con gái nhí nhảnh và đáng yêu đến lạ.
    Cấp hai trong trí nhớ của tôi rốt cuộc cũng chỉ là một quãng thời gian nhàn nhạt và vô vị. Tôi và Ny học hai lớp sát cạnh nhau, nhưng cũng ít gặp mặc dù tôi đã hoàn toàn loại bỏ cái nỗi sợ hãi bị người khác chê cười khi đi cùng với cô ấy. Vì chúng tôi bắt đầu phải đi học thêm, nên khoảng thời gian chơi ở nhà Ny giờ được rút ngắn lại chỉ còn mỗi chiều chủ nhật.
    Lâu lâu tôi lại đem sang cho Ny mấy món ngon mẹ tôi làm, tiện thể ghé thăm người bà già yếu của cô ấy. Nhà Ny trống trải, chỉ còn mình Ny và bà ngoại, người chị gái của cô ấy nghe đâu đã đi làm ở tận trong Nam. Cái khốn khó có lẽ đã hình thành trong Ny một nghị lực sống vươn cao mạnh mẽ.
    "Duy đến chơi làm bà Ny vui lắm đó!" – Ny cười, nghiêng đầu nhìn tôi khi tôi dắt xe ra cổng. Đôi mắt sáng của Ny bỗng dưng len sâu vào trái tim tôi. Giọng nói trong veo từ Ny cứ khiến tôi cảm thấy thân thương đến lạ.
    [​IMG]
    4.
    Khi chúng tôi học lớp 10, Ny đột nhiên trở thành một cô gái xinh xắn, mái tóc đã dài đến quá lưng, không còn cháy và hanh mùi nắng như trước, làn da Ny cũng không hiểu tại sao lại trắng trẻo đến lạ thường. Chắc có lẽ vì con gái đến tuổi trưởng thành ai cũng thanh tân và đầy sức trẻ như thế. Ny đẹp, nhưng đẹp một cách giản dị, chứ không đẹp theo kiểu kiều diễm hay quá phô trương. Còn tôi, mặc dù không phải thuộc dang hot boy nhưng lâu lâu cũng có vài em đến tìm và dúi vào tay quà cáp cùng những mẩu thư tình. Tôi thường vứt chúng đi, không hẳn vì không thích mà vì tôi thực sự không nghĩ rằng mình sẽ yêu một cô gái qua những thứ vớ vẩn đó.
    "Duy ngộ thiệt, tấm lòng của người ta mà, sao lại nỡ lòng nào..." – Ny thốt lên tiếc nuối khi bắt gặp tôi đang vứt mấy bó hoa vào sọt rác.
    "Duy...không thích họ." – Không hiểu sao khi đối diện với ánh nhìn sâu lắng từ Ny, tôi đã buột miệng, hệt như đang giải thích về những cô nàng vệ tinh của mình. Ny chỉ cười, không để ý đến sự bối rối của tôi, cô ấy nhặt những bông hoa lên, ngắm nhìn chúng rồi đột ngột hỏi: "Nếu Ny tặng cho Duy những thứ này, thì Duy cũng vứt chúng đi như vậy sao?"
    "Tất nhiên là không!"
    "Sao vậy?" – Ny tròn mắt ngạc nhiên cho lời đáp thẳng thừng không hề suy nghĩ. Tôi chợt nhận ra mình vừa bị hớ.
    "Ngốc quá! Vì Ny là bạn Duy, còn bọn họ...thì không phải!" – Tôi gõ nhẹ lên trán Ny rồi kéo cô ấy đi khỏi đó, nhịp chân nhanh cũng hệt như nhịp tim trong lồng ngực. Ny khúc khích cười, còn tôi thì cố xoay đi chỗ khác để ngăn không cho cô ấy thấy khuôn mặt mình đang bừng đỏ.
    "Con bé Ny nó được lắm đấy, hôm qua nó vừa đến giúp mẹ dọn dẹp cỏ trong vườn, rồi sửa giúp mấy thứ đồ linh tinh bị hỏng nữa." – Mẹ tôi thường bóng gió nhắc đến tên Ny, như bao năm nay vẫn thường dành cho cô ấy một tình cảm đặc biệt. Tôi nhớ về Ny từ những mẩu chuyện vụn vặt của mẹ như thế, trong tôi dường như cũng đã không còn thương hại và tội nghiệp Ny như lần đầu tiên thấy cô ấy trả lại cho mẹ tờ bạc.
    Tôi biết, tình cảm mình dành cho Ny còn hơn thế nữa, nó vượt qua giới hạn của sự thương cảm, vượt qua giới hạn của tình bạn bè. Mẹ tôi bảo chẳng có cái gì gọi là hai người bạn khác giới cả. Nếu là lúc trước thì có thể tôi sẽ nghĩ rằng mẹ sai. Nhưng hiện giờ với Ny, thì điều đó, quái quỷ làm sao, lại là một điều cực kỳ đúng.
    "Ê, Duy! Mày nói xem, Ny có thích mấy cái vòng tay này không?" – Thằng Kiên khèo tôi khi chúng tôi đang ngồi trong lớp chờ trống đánh hết tiết. Nó đưa ra trước mắt tôi đủ thứ vòng vèo sặc sỡ. Tôi lắc đầu, không nghĩ là Ny hợp với những cái này, cô ấy cần những thứ giản dị hơn.
    "Ầy...tao đã mất công chọn lựa." – Thằng Kiên thả phịch người xuống ghế, giọng tiếc nuối. Kiên chơi thân với tôi từ khi bị thằng Hải đuổi cổ khỏi cái ghế "bang chủ cầm đầu", nó bây giờ không còn mập nữa và cái tính hách dịch cũng đã biến mất. Từ khi học chung với Ny thời tiểu học, tôi đã để ý thấy Kiên hay nhìn cô ấy với một ánh mắt thật khác. Rồi khi biết tôi và Ny thân nhau, nó không những không trêu chọc tôi mà còn kết thân với Ny, có lần Ny còn kể cho tôi nghe rằng Kiên đã xin lỗi Ny về vụ không trả tiền mấy cái bánh tiêu hồi bé. Đó là một sự thay đổi đáng ghi nhận, tôi chấp nhận Kiên cũng bởi vì cái tính dám làm dám chịu của nó (mặc dù nó nhận lỗi hơi muộn một tẹo). Cả ba đứa chúng tôi chơi với nhau, nhưng Kiên không biết nhà Ny. Tôi không muốn nói cho Kiên biết dù nó cũng đã hỏi tôi vài bận.
    "Mày...thích Ny hả Kiên?" – Tôi hỏi nó, cố giả vờ trưng ra một khuôn mặt bình thản. Kiên gãi đầu, mặt đỏ lên:
    "Ờ."
    Tôi nghe thấy lòng mình chùng xuống. Không hiểu sao lúc đó tôi cảm thấy khó chịu dữ dội. Tôi ước gì mình chưa từng hỏi Kiên câu hỏi ngớ ngẩn đó.
    [​IMG]
    Về đến nhà, tôi nằm lăn ra giường, những ý nghĩ về Ny và tình cảm của thằng Kiên cứ lộn xộn chồng chéo. Tôi thừa nhận mình không thể chịu nổi cảnh Kiên đi bên cạnh Ny và líu lo kể chuyện này chuyện nọ. Tôi cảm giác như có kẻ chiếm mất vị trí vốn có của mình. Tôi đâm ra cáu bẳn và bực bội vô cớ với Kiên, đôi khi cũng mất bình tĩnh trước cả Ny nữa.
    "Mày bị sao vậy hả cái thằng khùng kia???" – Có một lần Kiên ngỡ ngàng khi thấy tôi lớn tiếng quát Ny.
    "Chẳng sao cả!!!" – Tôi ném một cái bánh tiêu nóng hổi vào cái lò nướng trên chiếc xe bán bánh của Ny, rồi quày quả bỏ đi thẳng. Chẳng biết sao nữa. Hình như tôi...ghen.
    ...
    "Tao tỏ tình với Ny rồi." – Kiên hí hửng chạy qua nhà tôi vào một ngày nắng đẹp. Cái tin nó vừa thông báo cứ như một đợt sét đánh bên tai, tôi quá đỗi ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào cái bản mặt hớn hở của Kiên đang tiến lại gần mình.
    "Vậy hả..." – Tôi hờ hững, cố không để lộ cảm xúc gì trước mặt nó, nhưng trong lòng thì nóng phừng phừng như có lửa: "Thế...Ny bảo sao?"
    "Ny...cười...Và chẳng nói gì cả."
    Lời thằng Kiên cứ đứt quãng khiến tôi hồi hộp muốn phát điên lên. Nhưng khi biết được Ny rốt cuộc cũng chưa đáp lại nó thì tôi cũng phần nào yên tâm được đôi chút.
    ...
    Những kho báu quý giá nhất không bao giờ tự xuất hiện trước mắt bạn. Bạn phải tự đi tìm và sẽ giữ được nó nếu đủ khôn ngoan. Nhưng nếu đã không khôn ngoan mà lại còn kém cỏi thì chẳng bao giờ bạn có được thứ kho báu nào cả. Ngay cả những kho báu ở gần bên bạn nhất.
    Có lẽ tôi đã không nhìn thấy được, Ny là một kho báu quý giá như thế nào. Tôi chỉ để mặc cho lòng mình trôi chảy theo dòng thời gian, mà không hề mảy may quan tâm đến việc phải giữ lấy những điều quan trọng. Những buổi chiều cùng Ny đứng bán bánh với cái xe đẩy nhỏ giờ đã không còn khiến tôi thích thú nữa, chung quy cũng là do cái vẻ ân cần thái quá của thằng Kiên dành cho Ny. Không ít lần tôi bực bội bỏ về giữa chừng chỉ vì không thể chịu nổi cảnh tượng đó.
    Tôi nhận ra vị trí của Ny trong lòng mình là không ai có thể thay thế được, nhưng tôi không biết điều ngược lại, tôi không biết trong lòng Ny có chỗ dành cho tôi hay không. Cảm giác đó khó chịu lắm, nó cứ bồn chồn và thường dễ khiến con người ta đổ quạu. Nhiều khi tôi rất muốn chạy đến đẩy thằng Kiên ra xa và hét lên rằng tôi yêu Ny, nhưng tôi không những ngu ngốc mà còn thiếu dũng cảm. Tôi không biết làm gì khác ngoài việc đứng yên nhìn hai người bọn họ và...nổi cơn ghen.
    Và thế là giữa trăm ngàn những chọn lựa tốt đẹp, tôi đã chọn cách tránh mặt Ny, một sự lựa chọn không chỉ kém cỏi mà còn mù quáng. Không hiểu sao lúc đó tôi không hề muốn nhìn thấy Ny chút nào, tôi vô cớ giận dỗi như một đứa con nít, tôi chẳng đến thăm Ny những chiều chủ nhật nữa và khi gặp mặt nhau ở trường, tôi cũng chỉ chào Ny qua loa. Thằng Kiên nhận ra sự thay đổi đó của tôi, tôi biết nó vốn là một thằng tinh ý.
    "Duy, mày giận gì Ny hả?"
    "Không" – Tôi đáp lại vẻ mặt lo lắng của nó bằng một cái lắc đầu lơ đễnh.
    "Vậy là mày giận tao?"
    "Khô..."
    "Mày giận tao vì tao thích Ny?" – Kiên ngắt lời tôi. Tôi chẳng buồn trả lời nữa, nếu nó đã nghĩ được vậy...thì cứ cho là vậy.
    "Duy!!!" – Kiên đột ngột túm lấy cổ áo tôi, xốc mạnh lên. "Mày...! Có phải mày...Ny...?" – nó bỏ lửng một khúc giữa tôi và Ny. Tôi giật mình. Dường như Kiên biết trong tim tôi, Ny là một người con gái quan trọng. Kiên giật phắt tay ra khỏi người tôi, đẩy tôi ngã dúi dụi, ánh mắt nó đầy những tia đỏ ngầu. Hơn 10 năm chơi với nó, chưa bao giờ tôi thấy ánh mắt đó của nó hướng về phía mình. Trong khoảnh khắc, tôi bỗng thấy mình đã làm tổn thương thằng bạn. Có lẽ, Kiên sẽ không chịu nổi đâu nếu tôi khẳng định rằng việc tôi yêu Ny hoàn toàn không phải là giả dối.
    Tôi bịa ra đủ thứ lý do để giải thích cho việc tránh mặt Ny, nào là bận học, nào là bận giúp mẹ công việc ở nhà, nào là bận săn tìm học bổng này nọ. Ny chẳng nói gì trước những lý do củ chuối đó, cô ấy bình thản mỉm cười như bao lâu nay vẫn vậy..
    "Ừ, khi nào Duy rảnh, cứ đến chơi." Giọng Ny nhỏ nhẹ nhưng nghe sao mà mong manh quá. Nó khác hẳn với giọng điệu cứng cỏi khi Ny đối đầu với những kẻ hay bắt nạt và tẩy chay mình.
    Ny vén vài lọn tóc đang lòa xòa trong gió nhẹ, dúi vào tay tôi bịch bánh tiêu nóng hổi: "10 cái đó, ăn hết rồi lại đến đây, Ny lấy thêm cho!" Tôi nghẹn lòng khi ký ức hôm nào lại ùa về. Ngày ấy...chúng tôi bên nhau, vô tư, không suy nghĩ, mặc dù đã có lúc tôi từng cảm thấy xấu hổ khi có Ny làm bạn. Tôi mở ví, lấy ra tờ 10000 đồng, nhưng Ny xua tay, bảo rằng đó là quà tặng.
    "Ny không có nhiều tiền, không tặng được cho Duy những bó hoa đẹp. Ny chỉ có những thứ này thôi, Duy...đừng ném vào sọt rác."
    Tôi sững người, Ny cúi đầu ngượng ngập giả vờ lúi húi với cái lò nướng. Ngốc quá, tôi đã bảo là Ny khác họ mà. Họ...không có được trái tim tôi...như Ny...
    "Ny ơi...bên kia người ta đặt mấy chục cái bánh lận đó!" – Thằng Kiên cầm một xấp tiền, chạy lại gần với khuôn mặt hồ hởi. Tôi và Ny ngay lập tức thoát khỏi tình trạng bối rối bởi giọng nói oang oang của nó.
    "Duy về nha, Ny!" – Tôi chào Ny rồi xoay người đi thật nhanh. Ánh mắt thằng Kiên khi nhìn thấy tôi cứ khiến lòng tôi nhói lên một thứ cảm giác gì đó.
     
  3. chickenkon
    Offline

    chickenkon Staff Member

    Bài viết:
    1.478
    Được thích:
    61
    Nơi ở:
    Đà nẵng
    Cuối cấp, chúng tôi lao vào đống bài vở chất chồng. Cuộc sống của tôi như bị bóp chặt trong guồng quay không lối thoát, nghẹt thở và khó chịu. Thằng Kiên cũng chịu khó ôn luyện để chuẩn bị cho thi cử, nhưng sức học của nó chỉ dừng ở loại tạm, nó thường bứt xô khi lịch học chất chồng lên nhau. Tôi thì khá hơn nó một chút, dù sao thành tích của tôi cũng xếp top trong trường. Ny dường như cũng dự định cho mình một trường cao đẳng nào đó có tiếng, tôi nghĩ thế bởi đã lâu không còn gặp cô ấy nữa, chỉ thỉnh thoảng vô tình thấy Ny ở thư viện, nhưng không có Kiên mà chỉ một mình Ny. Tôi thường sượt qua những chỗ có Ny thật nhanh, mặc dù rất muốn tham lam đứng yên để nhìn ngắm Ny cho thỏa nỗi nhớ.
    Tôi và Ny cứ dần xa nhau, tôi và Kiên cũng vậy. Đã từ lâu tôi không còn biết gì về cuộc sống của Ny, tôi đoán Ny vẫn không bỏ cái xe bán bánh vì nghe mẹ tôi bảo Ny cần nhiều tiền để chữa bệnh cho bà mình. Tôi chỉ biết nghe rồi ậm ừ, dù mỗi lần có ai đó nhắc đến tên Ny là tôi lại càng nhớ cô ấy nhiều thêm.
    [​IMG]
    Một tối muộn cuối tuần, mẹ tôi chìa ra trước mặt mấy cái cà mèn đựng đầy đồ ăn ngon, thơm nức mũi.
    "Đem qua nhà Ny đi con. Hỏi thăm bà con bé giúp mẹ, hình như bà...yếu lắm."
    Tôi giật mình khi nghe mẹ nhắc đến bà cháu Ny bằng một giọng nói nghẹn ngào thương cảm. Tôi xách xe, đạp lững thững về phía ngõ hẻm tối tăm ở cuối khu xóm. Ny mở cửa, tròn mắt nhìn tôi. Tôi bước vào, bước chân ngượng ngạo, có lẽ tôi đã gần như bỏ quên mất nơi này rồi. Trong trí nhớ ít ỏi của tôi, những chuyện xô bồ của cuộc sống dường như đã che lấp mất khoảng ký ức đẹp, khoảng ký ức có Ny và quãng thời gian mà chúng tôi đã nhìn đời bằng đôi mắt trẻ thơ.
    Tôi chào hỏi bà Ny trong khi Ny thì đặt cà mèn lên kệ bếp, sau đó chúng tôi cùng nhau ra khoảng sân sau vườn, ngồi trên những tảng đá to, nhẵn nhụi.
    "Bà Ny...không sao chứ?" – Tôi ngập ngừng, hơi ái ngại.
    "Ừ...Ny...cũng không biết nữa." – Ny cúi thấp đầu, tôi nghe được những kìm nén trong giọng nói trong trẻo của cô ấy. Tôi vô thức vươn người, nắm lấy tay Ny và suýt giật mình vì bàn tay ấy sao mà gầy gò. Ny hơi thảng thốt trước hành động của tôi, nhưng không phản kháng. Tôi nhìn Ny, bỗng thấy lòng mình chùng xuống vô hạn.
    "Nếu...Ny không còn ai ở bên cạnh nữa, thì...phải làm sao hả Duy?" – Ny bỗng nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi. Phút chốc tôi thấy đôi mắt sáng ngời long lanh những hạt nước trong suốt.
    "Ny nói gì vậy? Mọi người vẫn bên Ny mà! Có bà Ny, chị Ny, ừm...và Kiên!" – Tôi lúng túng, chẳng hiểu mình đang nói gì. Ny đưa tay quệt nước mắt, giọng run run:
    "Thế còn...Duy?"
    Tôi hơi khựng lại. Hình như tôi đã quên không nhắc đến tên mình.
    "Ừ, Duy nữa" – Tôi siết chặt tay Ny, chỉ nói được có vậy.
    "Duy...sẽ bên Ny, thật chứ?" – Ny gặng hỏi, vài giọt nước mắt đã lăn xuống dọc theo gò má. Tôi im lặng. Tôi không sợ mình thất hứa, tôi biết một khi đã muốn bên Ny thì không gì có thể bắt tôi phải rời xa cô ấy được. Nhưng...tôi sợ, tôi sợ tình cảm quá lớn trong trái tim mình, khi đối mặt với Ny, tôi không thể nào cho cô ấy biết được thứ tình cảm đã bị chôn giấu đó.
    Ny bỗng đứng dậy, phá tan khoảng không cô đặc với nét cười mờ nhạt trên khuôn mặt đẫm nước mắt:
    "Duy biết không? Ny...đã yêu một người con trai, người ấy ở gần Ny, có điều đôi lúc cũng xa vời lắm...Ny biết mình chẳng là gì trong tim người đó cả, nhưng...ước gì người đó cũng giống Duy, ước gì người đó cũng hứa sẽ bên Ny như Duy đã hứa..."
    Dòng nước mắt chảy dài trượt nhẹ trên đôi môi đỏ hồng của Ny. Dường như nước mắt của Ny cũng thấm vào trái tim của tôi nữa. Ny đã yêu ai rồi ư? Qua lời cô ấy thì tôi không nghĩ rằng người đó là Kiên, chẳng hiểu sao. Tất nhiên, tôi thất vọng, vì biết được trong lòng Ny, mình rốt cuộc cũng chỉ là một thằng bạn thân bình thường. Nhưng cảm giác thua cuộc một kẻ hoàn toàn xa lạ không ngờ lại dễ chấp nhận hơn cảm giác bị Kiên giành mất phần thắng.
    6.
    Bẵng đi vài tuần, từ sau hôm ngồi với Ny ở sau vườn ấy, tôi chỉ biết lao đầu vào sách vở và quên hết tất cả mọi thứ quanh mình. Tôi cho rằng việc hành hạ bản thân là cách tốt nhất để không phải nhớ về Ny và về tình cảm giữa tôi và cô ấy. Cả tôi và Kiên đều yêu Ny, nhưng cuối cùng người cô ấy chọn không phải là ai trong số chúng tôi cả. Không biết Kiên thế nào, nhưng tôi thì quả thực đã không biết bao nhiêu lần phát điên khi nhớ lại những lời Ny nói hôm ấy sau một thời gian dễ dàng chấp nhận. Điên thật, tôi nhớ Ny điên cuồng. Một thằng con trai chỉ biết ngồi một chỗ và để mặc cho nỗi nhớ nhung cào xé thì đúng là rất kém cỏi. Nhưng tôi biết làm gì đây? Người tôi yêu đâu có dành cho tôi một phần nhỏ nào trong trái tim cô ấy?!
    ...
    "DUY!!! Mày đi với tao qua nhà Ny ngay!!!" – Một buổi chiều nắng tắt, thằng Kiên xồng xộc xông vào nhà tôi .
    "Chuyện gì vậy?" – Tôi nhíu mày, không hiểu tại sao nó lại đến đây với một bộ dạng thất thần như vậy.
    "Bà Ny...mất rồi!"
    ...
    Tôi phóng nhanh trên con đường dẫn vào ngõ hẻm, trong đầu bây giờ chỉ tồn tại mỗi một hình ảnh của Ny, thậm chí tôi còn chưa kịp báo cho mẹ. Căn nhà nhỏ lụp xụp chìm trong cảnh tang tóc thê lương, những mẩu giấy trắng ngập cả sân nhà. Một cô gái ra mở cửa, tôi đoán là chị Ny, đôi mắt buồn bã và không nói được lời nào. Tôi lê từng bước chân nặng nhọc, lòng đau nhói khi lướt qua ảnh bà Ny trên bàn thờ.
    "Mấy hôm nay, Ny không chịu ăn gì cả. Chị sợ, con bé cũng sẽ theo bà mà đi luôn..." –chị Ny đứng cạnh chúng tôi, giọng khàn đặc. Tôi và Kiên vội chạy ra sau vườn. Giữa khoảng không gian đen đặc, cái bóng dáng nhỏ bé ấy như cứa sâu vào tim cả hai chúng tôi những vết thương lòng. Tay tôi run lên, nhìn Ny đau tôi cũng đau không chịu nổi. Nhưng lúc này tôi vẫn chỉ là một thằng con trai thiếu can đảm đến mức chỉ biết đứng từ xa nhìn Ny. Hệt như hồi còn bé...
    "Tao về đây! Mày...ở lại!" – Thằng Kiên đột ngột xoay người.
    "Mày đi đâu? Còn Ny?" – Tôi ngạc nhiên túm tay nó, nhưng Kiên đã gạt ra: "Ny không cần tao!"
    "Mày nói cái gì vậy?" – Tôi hơi lớn tiếng vì cho rằng Kiên đang đùa cợt.
    "Duy... Mày còn định ghen với tao và ngu ngốc đến khi nào nữa đây??" - Kiên bỗng nhiên nổi giận. "Suốt những năm tháng qua mày không cảm nhận được những tình cảm Ny dành cho mày cũng trọn vẹn như tình cảm mày đã dành cho cô ấy hay sao? Còn nhớ có lần tao đẩy mày ngã chứ? Lần đó tao đã muốn đập mày một trận, thậm chí còn muốn giết mày! Tao không chịu nổi khi phải nhìn mày với Ny như thế! Tại sao mày cứ trốn chạy tình cảm thật của lòng mình!? Duy...Ny cần mày đó, Ny yêu mày đó, luôn luôn và mãi mãi chỉ có mày mới là người duy nhất nắm giữ trái tim cô ấy!!!"
    Kiên nhìn thẳng vào tôi, gay gắt. Nó nói một hơi rồi chạy một mạch, không quay đầu lại. Tôi sửng sốt và sau đó là ngây dại và bần thần. Kiên vừa nói cái gì cơ?
    Ny...yêu tôi?
    Đứng như một bức tượng, trong tôi...nỗi dằn vặt lấn át cả niềm vui. Hóa ra...đối với Ny tôi không chỉ là một người bạn, hóa ra...người mà cô ấy đã nhắc tới trong buổi tối hôm trước...là tôi, chứ không phải Kiên hay một kẻ nào khác?!
    Ngu ngốc, tôi ngu ngốc, sao tôi không chịu mở rộng lòng mình để nhìn thấy được tình yêu của cả tôi và Ny? Giống như việc cứ mải kiếm tìm một kho báu giá trị mà không biết rằng những thứ giá trị bên mình mới chính là kho báu, tôi đã suýt bỏ quên Ny và tình yêu của cô ấy ở phía sau lưng để đi mãi về phía trước vô định. Tình yêu của Ny là một tình yêu cứ cháy âm ỉ nhưng thầm lặng. Cũng giống như tình yêu của tôi, là ngọn lửa dai dẳng không bao giờ muốn tắt...
    Ny ngồi im trên tảng đá lớn, hai bàn tay xương xương đan vào nhau. Tôi có cảm giác cô ấy đã ngồi như thế từ lâu và cứ im lặng chìm trong nỗi cô đơn đầy đau khổ. Gạt hết mọi suy nghĩ, tôi nhẹ nhàng bước đến gần rồi nhẹ nhàng ngồi bên cạnh. Ny vô thức giật mình. Đôi mắt sáng trong veo giờ đây hằn in những mất mát đau thương. Tôi gỡ hai tay Ny ra và nắm chặt lấy chúng. Bằng tất cả tình yêu đong đầy bằng nỗi nhớ, tôi vòng cánh tay còn lại qua vai Ny, kéo cô ấy vào lòng mình, lặng nghe tim Ny đập ngắt quãng từng nhịp thổn thức. Một lúc sau, cô ấy mới sực tỉnh, rồi gục đầu vào vai tôi, khóc. Ny khóc to lắm, khóc òa lên, khóc nức nở. Những giọt nước mắt cứ thế làm ướt đẫm khuôn mặt Ny và cả vai áo tôi. Tôi dịu dàng hôn vào tóc Ny, thấy trái tim mình bình yên như vừa tìm thấy điểm dừng cho một tình yêu trọn vẹn...
    Tôi đã ở đây rồi.
    Đêm sẽ qua mau thôi.
    Tôi đã thấy màu nắng phía chân trời.
    Bừng sáng...
    11/07/2013
    - Kmin -
     
>

Chia sẻ trang này