1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Lễ tình nhân vui vẻ

Thảo luận trong 'Các vấn đề khác' bắt đầu bởi stardreams, 11 Tháng sáu 2014.

    Chia sẻ trang này

  1. stardreams
    Offline

    stardreams

    Bài viết:
    56
    Được thích:
    0
    Doc truyen online : Lễ tình nhân vui vẻ

    Giống như lần trước, Vu Mục Thành chạy đi chạy lại giữa Thượng Hải và Trương Gia Cảng. Anh chỉ biết tự an ủi rằng, đợi Lý Kình Tùng quen với công việc, mình sẽ không phải bôn ba như thế này nữa.

    Sau khi bàn bạc công việc và đi ăn với khách, anh quay về Thượng Hải, lúc ấy đã hơn tám giờ tối rồi. Anh bắt một chiếc taxi, vừa ngồi lên xe, bèn nhận được điện thoại của cô bạn gái cũ Chu Lệ Sa, giọng ngọt ngào chúc anh: “Happy Valentine’s day, Kevin”.


    Giờ anh mới nhớ hôm nay là ngày lễ Tình nhân, mải miết với công việc nên quên đi mất. Nhớ tới Tạ Nam, anh bỗng thấy có lồi với người yêu vô cùng, sao mình lại đi công tác vào ngày quan trọng như thế này chứ? Anh trả lời Chu Lệ Sa trong điện thoại, “Em cũng thế, Lisa”.
    Đọc thêm truyện tại đây :


    Người lái xe quay đầu hỏi anh muốn đi đâu, anh nói tên khách sạn Hoa Đình. Đầu dây bên kia, Chu Lệ Sa đã nghe thấy, nói: “Kevin, anh đến Thượng Hải mà không báo cho em”.


    “Có chút việc thôi, mai anh về luôn.” “Em sẽ lái xe đến đó ngay.” Không đợi anh trả lời, đã cúp máy.
    Từ lần công tác trước trở về, Chu Lệ Sa vẫn cố gắng duy trì liên lạc với anh, mồi dịp lễ tết, cô đều gửi tin nhắn hay trực tiếp gọi điện thăm hỏi anh. Song, Vu Mục Thành lại chỉ coi đó như thói quen nghề nghiệp của một nhân viên kinh doanh phụ trách việc tiếp khách, chứ chẳng để tâm lắm. Anh thường đối đáp lại một cách xã giao, lần này chắc phải miễn cưỡng cười nói với cô thôi.


    Đen khách sạn, Vu Mục Thành đi đăng ký thủ tục nhập phòng. Vừa lên đến phòng bỏ hành lý xuống, Chu Lệ Sa đã gọi điện cho anh nói mình đã đến đại sảnh dưới tầng một. Anh bước xuống, Chu Lệ Sa đang ngồi bên dưới, eo thon lưng thẳng, hai chân đi tất đen vắt chéo vào nhau, tư thế vô cùng đẹp mắt. Cô mặc chiếc áo màu đen cổ chữ V nghiêm túc, tóc kẹp sau gáy, trang điểm rất rõ nét và nổi bật, với chiếc áo khoác da và túi xách màu bạc trên tay. Mùa đông ở Thượng Hải cũng rất lạnh, Vu Mục Thành không thể không khâm phục cái giá mà phụ nữ phải trả vì sắc đẹp, rồi bất chợt nhớ tới Tạ Nam. Cả mùa đông, cô luôn gói ghém mình thật cẩn thận, vậy mà vẫn không ngừng kêu lạnh.
    “Chào em, Lisa, hôm nay trang điểm đẹp thế, có hẹn ah ?”


    “Anh tới rồi, có hẹn em cũng sẽ gác lại.” Chu Lệ Sa nói nửa đùa nửa thật, “Sao anh lại ở đây, yên tĩnh quá”.


    “Đe tiện gặp khách hàng mà.”
    “Vừa hay, ở đây hôm nay có buổi biểu diễn nhạc Jazz trên tầng ba, không khí rất được, chúng ta lên đó ngồi nhé.”


    “Xin lỗi em Lisa, anh phải ra ngoài bây giờ.”
    Đôi mắt đẹp của Chu Lệ Sa nhìn chăm chăm vào anh, hỏi: “Kevin, anh trốn tránh em sao?”.
    “Em nghĩ nhiều quá đấy, Lisa.” Vu Mục Thành ôn tồn, “Chúng ta là bạn cũ, có thời gian cùng ngồi ăn cơm với nhau là chuyện bình thường, nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, anh không muốn bạn gái anh hiểu nhầm”.
     
>

Chia sẻ trang này