1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Lần Nữa Lại Yêu

Thảo luận trong 'Các vấn đề khác' bắt đầu bởi linhhuong2112, 25 Tháng sáu 2014.

    Chia sẻ trang này

  1. linhhuong2112
    Offline

    linhhuong2112

    Bài viết:
    58
    Được thích:
    0
    Hãy trân trọng những gì mình đang có. Nếu còn yêu nhau xin hãy nắm chặt tay nhau, biết đâu khi buông tay ta sẽ lạc mất nhau mãi mãi.

    Bạn cũng có thể xem nhiều truyện khác nữa tại:

    >> truyện cười vova full

    >> truyện cười vova hay nhất

    Vũ Băng đang ngồi mân mê chiếc điện thoại trên tay. Cô đọc lại những dòng tin nhắn yêu thương ngày nào rồi thở dài chua xót.
    Đã ba tháng trôi qua kể từ ngày cô và Hạ Vũ chiến tranh lạnh với nhau.Không một tin nhắn hỏi thăm hay chúc ngủ ngon từ anh .
    Cô cảm thấy trống trải quá,y như cô đang sống trong một hành tinh xa lạ chỉ duy nhất mình cô tồn tại.
    Chẳng hiểu vì sao cô đòi chia tay anh trong khi cô không thể nào ngủ ngon nếu một ngày không thấy anh, không nghe giọng nói của anh.
    Mới mấy tháng thôi sao mà cô thấy dài quá, giống như cả mấy thế kỷ trôi qua vậy.
    Mà anh cũng thật là, chẵn lẽ lý do chia tay của cô là đúng, anh đã có người thứ ba sao?
    Và....vì người đó nên anh bỏ mặc cô,không thèm hỏi thăm hay làm hòa với cô nữa. Một cảm giác nhói nơi lòng ngực khi suy nghĩ ấy thoáng qua.


    Cóc...cóc...cóc. Có tiếng gõ cửa. Chắc là anh, cô vội bật dậy chỉnh lại y phục và mở cửa.

    Ơ thì ra là mày, thế mà tao cứ tưởng...

    -Ái Trinh lém lĩnh nheo mắt ghẹo cô: tưởng ai, anh yêu hay bồ nhí? Không cho Vũ Băng có thời gian trả lời,
    Ái Trinh nói tiếp: ê mày, sáng tao thấy Hạ Vũ chở cô nào phía sau á, trông rất sành điệu và xinh nhá. Bộ mày với hắn chia tay thiệt rồi à.

    -Nó khẽ gật nhẹ, tao đòi chia tay và hắn đồng ý.

    -Hắn nói gì?cứ như thế là chia tay sao?bao nhiêu ngày tháng bên nhau mà nói buông là buông liền vậy sao?
    Mày tính như thế nào?Ái Trinh hỏi dồn.

    Vũ Băng buồn bả nói: Gần đây tao với hắn có những bất đồng với nhau, tao vì bực bội nên hay giận hờn, cãi vã nên hắn cũng khó chịu.
    Với lại gần đây có nhỏ em kết nghĩa của hắn mới về nước nên hắn cũng hay đi lại với nhỏ đó.

    Tao thấy hắn cứ lúc nào cũng Như Huệ nên tao có chút ghen không kiềm chế được cảm xúc.
    Tuy hắn luôn miệng nói Như Huệ chỉ là em thôi nhưng tao cứ thấy có gì đó không ổn.
    Hôm đó tao bắt gặp nhỏ đó thân mật với hắn, người ngoài nhìn vào thấy hai người như là một cặp tình nhân của nhau ấy.
    Do tức giận tao đói chia tay,lúc đầu hắn cũng níu kéo nhưng thấy tao kiên quyết nên hắn nói nếu chia tay em thấy thoải mái và hạnh phúc thì anh đồng ý.
    Và như vậy đó, đường ai nấy bước, cô phá lên cười nhưng trong lòng ngỗn ngang mâu thuẫn


    Sau chia tay Vũ Băng muốn thay đổi mình.
    Dù còn yêu anh nhưng cô không muốn dành quá nhiều thời gian để suy nghĩ về tình yêu nữa, cô muốn phấn đấu cho sự nghiệp.
    Tình cờ đọc được mẫu tuyển dụng vị trí nhân viên marketing làm việc hai năm ở Singapore. Đảo Quốc Sư Tử ư?Cô rất thích đến nước này dù chỉ một lần, và đây chính là cơ hội của mình, cô nghĩ. Vậy là cô quyết định ứng tuyển vào vị trí đó.

    HAI TUẦN SAU:


    Xin lỗi đây có phải số điện thoại cô Vũ Băng không ạ. Tôi là Daniel bên công ty PTL của Singapore.
    Chúng tôi vui mừng báo tin cô đã trúng tuyển vị trí nhân viên marketing của công ty chúng tôi.
    Tuần sau chúng tôi sẽ liên lạc cấp visa cho cô nhé!
    Cô hạnh phúc chờ đợi ngày mình sẽ đến một đất nước mới, cô sẽ có một khởi đầu mới và đặc biệt cô có thể quên anh.
    Thời gian cô ở Việt Nam không còn nhiều nữa, vậy là cô phải sắp xếp mọi thứ và đi đến một nơi trước khi rời khỏi Việt Nam.

    Trinh ơi lên kế hoạch nhóm mình cuối tuần này đi picnic nhé. Tao sắp xa tụi bây rồi đó.


    Mày đi đâu vậy?khi nào đi? Ái Trinh hỏi bên đầu dây bên kia:

    Tuần sau tao bay đi Sing rồi, hai năm nữa mới về. Vì thế tụi mày sắp xếp thời gian đi với tao đi, nếu không hai năm không gặp nhớ tao chết mất.haha.
    Vũ Băng trả lời. Cả bọn lên kế hoạch đi picnic ở Đà Lạt và làm tiệc chia tay cô. Sau khi chuẩn bị mọi thứ cả bọn tiến thẳng đến Đà Lạt.

    ĐÀ LẠT CHIỀU MƯA

    Thật không may cho cả bọn khi vừa đặt chân xuống lại được chào đón nồng hậu với một cơn mưa như thế.
    Mát thật, cả bọn nhìn nhau phá lên cười. Sau khi nhận phòng và thay đồ xong cả bọn 5 gái 2 trai đi dạo quanh thung lũng tình yêu.
    Wow, đẹp thật Vũ Băng hét lên. Phong cảnh ở đây thật nên thơ nhỉ.

    Cảnh này mà đi với người yêu thì lãng mạn biết mấy, Thùy Dương xen vào.

    Nhỏ vừa dứt lời thì cả đám quay lại nhìn làm nhỏ đỏ cả mặt.

    Ai cũng nhìn Thùy Dương cười chỉ một mình Vũ Băng có chút thoáng buồn.
    Ái Trinh bất chợt nhìn sang cô bạn mình và hiểu nỗi buồn thoáng hiện trên khuôn mặt của bạn.

    Chụp hình vài tấm làm kỉ niệm đi, vài bữa Băng Băng nhà mình sang Singgapore rồi không được ghẹo nó đâu, chắc sẽ nhớ lắm đấy.
    Duy Thanh lên tiếng. Với bản tính thích chụp hình nên trong chốc lát những tư thế được huy động tối đa vào các bức hình.
    Khỏi phải nói người chụp cho tụi nó tất nhiên là Quang Phúc rồi, bởi cậu ấy thích trở thành nhiếp ảnh gia có tiếng mà.
    Sau một hồi lăn lộn với các tư thế, 7 người chúng nó đã đói và mệt lả người. Mẫn Nhi đề xuất ý tưởng tìm ăn những món ngon ở Đà Lạt.
    Nào là món nem nướng,bánh ướt lòng gà, món xắp xắp,....nhiều món để thưởng thức.
    Cô nàng Mẫn Nhi là đứa nổi tiếng về ăn uống trong nhóm nó mà.
    Sau khi no nê, cả bọn vác cái bụng căn tròn đi dạo Hồ Xuân Hương.

    [​IMG]

    Cảnh vật hồ về đem rất đẹp. Mọi người có thể đến đây để ngắm cảnh và refresh lại bản thân.
    Có vẻ Đà Lạt là nơi lý tưởng để Vũ Băng lấy lại tinh thần thật thoải mái cho chuyến đi.
    Những địa danh Đà Lạt đã được cả bọn ghé thăm và vì thời gian không cho phép nên nhưng tâm trạng luyến tiếc kia đành phải tạm biệt nơi này và trở về Sài Gòn hoa lệ.

    Trở về sau chuyến picnic, Vũ Băng vội vã đến một nơi gần như hẻo lánh ở Đồng Nai. Khuất sau những hàng cây xanh xanh là một ngôi nhà lấp ló.
    Đó là trại trẻ mồ côi, nơi cô cùng Hạ Vũ thường xuyên tới chăm sóc những đứa trẻ bơ vơ này.
    Vừa thấy cô, bọn trẻ đã ùa ra ôm lấy cô hôn lấy hôn để. Một đứa trẻ trong đám nói: Tụi con nhớ cô và chú Vũ lắm.
    Sao cô đến một mình vậy? Chú Vũ đâu ạ?

    Cô nhìn bọn trẻ trả lời: Cô chú cũng nhớ tụi con lắm, nhưng hôm nay chú ấy bận.
    Hôm sau chú sẽ đến thăm các cháu nhé. Sau khi chia xong bánh kẹo cho bọn nhỏ, cô tiến vào trong nói chuyện với vị quản lý.

    Người quản lý già nhìn Vũ Băng ngạc nhiên hỏi: Sao hôm nay cháu đến đây, còn vài ngày nữa mới đến lịch thăm tụi nhỏ mà.
    Vả lại Hạ Vũ đâu mà để cô gái xinh đẹp của ta lặn lội một mình đường xa đến đây?

    Vũ Băng cố gắng cười và trả lời: Dạ tại vì cháu sắp đi xa rồi ạ, ngày mai cháu sẽ bay sang Singapore, và có lẽ 2 năm sau cháu mới về được.
    Sợ sẽ nhớ bọn trẻ nên hôm nay cháu sắp xếp lên thăm mọi người nè. Cô kể cho người quản lý nghe những dự định của cô trong thời gian tới.
    Người phụ nữ ấy lắng nghe kỹ từng lời của Vũ Băng nhưng lại thấy lạ khi không thấy cô nhắc đến Hạ Vũ.
    Không để cho bà kịp hỏi thì Vũ Băng đã đón được ý bà, cô nói:
    Chắc cô muốn hỏi cháu sao lại không nhắc đến Hạ Vũ trong những kế hoạch của cháu đúng không ạ?

    Người phụ nữ ấy khẽ gật đầu. Sao vậy cháu, hai đứa xảy ra việc gì à?

    Vũ Băng chỉ cười và nói: nếu chúng cháu thuộc về nhau thì sau hai năm sẽ gặp lại.
    Nếu lúc đó cả hai vẫn chưa có gia đình và còn yêu nhau thì sẽ trở về thôi ạ.

    Người phụ nữ già ấy hiểu được điều Băng vừa nói: Bà nói nếu cháu đã quyết định như thế thì hãy cố gắng chăm sóc mình tốt nơi đất khách nha cháu.
    Vũ Băng gật đầu và cảm ơn bà. Thế rồi những tình cảm quyến luyến giữa cô và bọn trẻ cũng tạm gác lại.
    Cô phải nhanh chóng trở về Sài Gòn dự buổi tiệc chia tay với gia đình. Thế là thời gian ở lại Việt Nam đã hết.
    Người nhà và mấy đứa bạn thân tiễn cô ra sân bay. Thoắt cái cô đã tạm biệt mọi người và Sài Gòn yêu thương.
    Mọi thứ mờ dần sau màn mây mờ ảo, chỉ còn lại cô và một hành trình dài phía trước.Ngay lúc này đây lòng cô ngỗn ngang nhiều cảm xúc.

    HAI NĂM SAU

    Vừa bước xuống sân bay Vũ Băng nhắm mắt lại và cảm nhận bầu không khí quen thuộc mà hai năm qua cô không ở đây.
    Đang tận hưởng giây phúc tuyệt vời ấy bỗng cô nghe tên mình từ xa.
    Cô rất ngạc nhiên, lần này về nước cô đâu báo trước cho ai nhưng sao lại nghe tiếng quen thuộc của Ái Trinh ở đây.

    Băng Băng, đây nè, mọi người chờ mày lâu rồi.Đúng thiệt mọi người đang đứng đợi cô, cô không giấu được xúc động chạy lại ôm mọi người.
    Cô vui mừng hỏi: Sao mọi người biết tớ về vậy, tớ cố tình không thông báo mà, định bụng sẽ làm mọi người ngạc nhiên ai dè chính mình lại bị ngạc nhiên thế này.
    Yêu mọi người lắm cơ.

    Người mày cần cảm ơn là Hạ Vũ kìa, Thùy Dương xen vào. Sao lại Hạ Vũ, lẽ nào anh ấy thông báo cho mọi người hôm nay tớ về.
    Đúng vậy cả đám đồng thanh đáp.

    Sao anh ấy biết được nhỉ? Vũ Băng thắc mắc.

    Mẫn Nhi trả lời: Chắc có thần giao cách cảm với mày á, tụi tao hỏi nhưng anh chàng không trả lời.

    Thế anh ấy không ra đón tao à, ừ quên bọn tao chia tay rồi mà. Vũ Băng tự hỏi và trả lời luôn không chờ ai nói.

    Hai năm qua Hạ Vũ vẫn luôn dõi theo mày đó, Duy Thanh lên tiếng. Thế mày vẫn còn yêu hắn ta không?

    Vũ Băng không vội trả lời câu hỏi của Duy Thanh. Cô nói: Thôi đi ăn đi, tao đói rồi, đang thèm món ăn Sài Gòn nè.

    Anh mỉm cười đồng ý vì anh biết rồi anh và cô sẽ lại yêu, yêu thêm một lần nữa

    Nguồn: truyện cười vova mới nhất
     
Tags: truyen cuoi
>

Chia sẻ trang này