1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Đi tìm hạnh phúc

Thảo luận trong '1001 truyện ngắn hay' bắt đầu bởi kubin_vista, 16 Tháng mười hai 2012.

    Chia sẻ trang này

  1. kubin_vista
    Offline

    kubin_vista

    Bài viết:
    150
    Được thích:
    16
    Nơi ở:
    binh duong
    Đi tìm hạnh phúc là một quãng đường dài lắm, trên chuyến xe đó chúng ta vô tình gặp nhau để rồi yêu nhau. Mới ngày nào ta còn gọi nhau âu yếm là người yêu, vẫn còn tự hào khi giới thiệu với người khác về hai chữ người yêu nhưng đó là ngày hôm qua, là của quá khứ, mà quá khứ thì không thể quay lại được bởi vì nó đã qua. Còn hôm nay mới thực sự là hiện tại, và chúng ta trở thành hai người có hai cuộ
    c sống riêng, hai thế giới riêng mà trong thế giới đó chúng ta vẫn là người yêu nhưng có thêm một từ nữa đằng sau là người yêu cũ.

    Trên chuyến xe đó em bỏ lại mình anh để bước xuống một bến đỗ mới - bến bờ mang tên hạnh phúc. Nếu em hỏi anh có hận em không anh sẽ trả lời thế nào nhi? Anh cũng không biết nữa. Nếu em nghĩ điều đó có thể đánh ngã anh trước sóng gió của cuộc đời thì em nhầm rồi. Đúng! Có thể em làm anh đau, em dùng những lời nhẹ nhàng nhưng sắc nhọn để đâm vào trái tim anh nhưng dù sao thì trái tim đó cũng đã từng đau, đau hơn thế rất nhiều rồi bây giờ có đau thêm tí nữa thì cũng chỉ làm nó mạnh mẽ, cứng rắn, chai sạn hơn thôi. Anh đủ khôn lớn để đứng vững và bước tiếp trên con đường này. Hành trình này đâu chỉ có một bến đỗ và hà cới gì ta phải hận, phải đau trong khi người gây ra nỗi đau đó lại đang hạnh phúc ở một bến khác chứ.

    Anh sẽ tiếp tục rong ruổi với hành trình của mình (Ảnh minh họa)

    Có thể ngày hôm nay anh đau, anh buồn, anh thấy hối tiếc cho cuộc tình đã mất. Có thể trên những hành trình tiếp theo, trên chuyến xe đó có những giây phút thoáng qua anh nghĩ về em nhưng nỗi nhớ đó không phải cho em mà là cho kỉ niệm, cho quá khứ, cho những gì anh trân trọng. Anh vẫn sẽ đi tiếp trên chuyến xe dài đó cũng để tìm cái bến mang tên hạnh phúc.

    Em nói nếu sau này bất chợt gặp lại nhau khi bước trên một con đường thì chúng ta hãy coi như hai người xa lạ, hãy bước qua nhau thôi, đừng chào hỏi. Cũng đúng thôi, không phải vì chúng ta không muốn mà vì chúng ta không thể. Vì những kỉ niệm đẹp, vì những quá khứ buồn, vì chúng ta đã từng thuộc về nhau... nhưng anh vẫn muốn sau này, có thể 5 năm, 10 năm khi chúng ta đã là những người xa lạ trong cuộc sống của nhau nếu có gặp lại anh mong em sẽ nói "em sống hạnh phúc" và lúc đó anh cũng sẽ đáp lại "anh cũng hạnh phúc".

    Em yêu à! Mọi kí ức về em anh đã gói lại rồi, bây giờ thì anh sẽ cất nó đi. Anh sẽ tiếp tục rong ruổi với hành trình của mình. Có thể trạm dừng chân tiếp theo mang tên nỗi buồn, tiếp theo mang tên cô đơn... nhưng anh tin trạm cuối cùng sẽ mang tên hạnh phúc.
     
>

Chia sẻ trang này