1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Đâu chỉ mình anh

Thảo luận trong 'Các vấn đề khác' bắt đầu bởi thinkofyou, 3 Tháng bảy 2014.

    Chia sẻ trang này

  1. thinkofyou
    Offline

    thinkofyou

    Bài viết:
    26
    Được thích:
    0
    Hít một hơi thật sâu, Alice mở tủ quần áo và lấy váy ra. Cô cẩn thận đặt váy lên giường, gom giày, khăn voan, tất và nịt bít tất rồi nhẹ nhàng đặt xuống cạnh chiếc váy, trong lòng vẫn sửng sốt, vì chỉ vài giờ nữa thôi, cô sẽ là cô dâu của Joe.
    Xem thêm truyện hay :


    Cô dâu đây rồi, cô vừa ngân nga vừa nhẹ nhàng bước từng bước ngắn trong hành lang và đi vào bếp, miệng mỉm cười dù lòng dạ bồn chồn, cô đun ấm nước để pha thêm một tách cà phê. Cô phải uống cà phê để tỉnh táo, tối qua cô ngủ không ngon giấc, nhưng chất andrenalin đang dâng lên trong cơ thể cô, và cô đang đợi cô phù dâu Emily đến. Emily là người mà cô có thể chia sẻ niềm phấn khích này.

    Quay về phòng ngủ, cô đứng ngắm chiếc váy cưới hồi lâu. Mặc dù đây không phải là chiếc váy đáng ra cô sẽ chọn nhưng cô vẫn không thể phủ nhận vẻ đẹp của nó, thật tao nhã, thật hợp thời trang.

    Alice luôn nghĩ cô sẽ có một đám cưới được tổ chức ở thôn quê. Từ thuở ấu thơ cô đã mơ về một nhà thờ nhỏ xây bằng đá; Cô mơ được đi qua cánh cửa gỗ màu trắng, trong chiếc váy phồng mềm mại, nữ tính, mái tóc cài hoa tươi và trong tay là bó hoa cúc dại được lựa chọn kỹ lưỡng. Chú rể không quan trọng lắm: hình ảnh tưởng tượng của cô luôn kết thúc tại cửa nhà thờ, nhưng giờ đây cô biết rằng, chú rể - ngay cả trong giấc mơ của cô - cũng không thể đẹp trai, hay thành đạt như Joe.

    Hồi còn học đại học, những khi cô và Emily ngồi với nhau đến nửa đêm để tán chuyện về bạch mã hoàng tử của mỗi đứa, Alice nói rằng người đàn ông lý tưởng của cô rất có thể là nghệ sĩ, nghệ nhân, hoặc người làm vườn. Cô vừa nói vừa cười to, ngay đến một mối quan hệ lâu dài cô còn chưa dám chắc chứ nói gì đến hôn nhân. bằng chứng là khi đó, mối quan hệ lâu nhất cảu cô chỉ có ba tuần.

    và tính đến trước khi gặp Joe, mối quan hệ lâu nhất của cô là ba tháng. Không phải là một thành tích tốt, cô rên rỉ với Emly như vậy khi họ lên kế hoạch sống đến già với nhau. Chẳng có nghĩa lý gì đâu, Emily cam đoan. Nếu cậu tìm thấy bạch mã hoàng tử, cậu sẽ kết hôn với anh ta. Còn tớ ấy à? Có lẽ tớ sẽ ly hôn sau sáu tháng. Alice bật cười, nhưng ngay cả khi cười cô vẫn mong được giống Emily hơn. Emily không muốn ổn định, Emily vui với việc bỡn cợt và thay đổi hết chàng trai này đến chàng trai khác. Emily cả quyết rằng cô sinh ra đã bị bệnh dị ứng nan y với sự ràng buộc của hôn nhân.

    Vậy là cô cũng phải bỏ lại sau lưng giấc mơ về một đám cưới ở làng quê với những cô bé cậu bé tươi tắn (cô từng mong ước rằng đến khi mình kết hôn, nếu có lúc cô kết hôn, ai đó sẽ mang đến cho cô những cô bé cậu bé tươi cười như thế) tung cánh hoa hồng và cười khúc khích đi sau cô giữa hai hàng ghế trong thánh đường.

    Cô cũng dự tính sẽ có rất nhiều mũ rơm và váy áo hoa, nắng lấp lánh trên cánh tay trần của cô khi cô bước ra khỏi nhà thờ và tay trong tay với một nửa của mình.

    Khi Joe cầu hôn, cô kể cho anh nghe về đám cưới trong mơ , và anh mỉm cười khoan dung, nói rằng đó là giấc mơ rất dễ thương nhưng họ không thể kết hôn ở làng quê trong khi đang sống ở Luân Đôn, mà chẳng lẽ cô không nghĩ đám cưới ở thành phố sẽ sang trọng hơn sao? Cô không tán thành, nhưng cô nghĩ mình nên đồng ý, bởi vì dù sao Joe cũng là người trả tiền cho đám cưới. Bố mẹ Alice rất nghèo, và Joe quyết định sẽ tổ chức một lễ cưới mà anh đánh giá là phù hợp với vị trí giám đốc trung tâm chăm sóc sức khỏe của tập đoàn Mergers & Acquisitions ở Godfrey Hamilton Saltz.
    Nguồn truyện : http://kenhtruyentonghop.blogspot.com/2014/07/trong-sinh-tieu-ia-chu-chuong-10.html
     
>

Chia sẻ trang này