1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Các nữ chiến binh âm thầm

Thảo luận trong 'Các vấn đề khác' bắt đầu bởi linhhuong2112, 30 Tháng năm 2014.

    Chia sẻ trang này

  1. linhhuong2112
    Offline

    linhhuong2112

    Bài viết:
    58
    Được thích:
    0
    Các nữ chiến binh âm thầm

    Trước khi bắt đầu câu truyện ngắn này, tôi xin thề rằng trước giờ tôi không hề coi thường “phái yếu”. Kể từ cái ngày những câu chuyện này xả ra, cho tới bây giờ, và mãi sau này, tôi cũng không bao giờ dám đánh giá thấp “phái yếu”.

    >> Truyện Ngắn về tình yêu

    >> Truyện tranh: Asa made jugyou chu

    Câu chuyện về nữ “chiến binh” thứ nhất
    - Hôm nay có giáo viên mới chuyển tới.

    Thằng Tùng thông báo khi tôi vừa mới vào lớp. Cả đám con trai đang chụm đầu đoán xem lần này lớp sẽ đón cô hay thầy. Lớp tôi là lớp chuyên Hóa giỏi nhất khối 11, nhưng cũng nghịch nhất khối 11. Những thầy cô được phân về dạy lớp tôi đều là những giáo viên có kinh nghiệm lâu năm trong nghề. Đó thật ra không phải một sự ưu ái, vì bọn tôi thường bày trò trêu chọc các thầy cô. Người thường xuyên phải đứng mũi chịu sào các trò nghịch phá của chúng tôi là cô chủ nhiệm (thường là giáo viên dạy Hóa) và lớp trưởng. Trong lớp có tới 47 tên con trai và chỉ có duy nhất một đứa con gái thì nhỏ Hiền lớp trưởng đúng là gánh phải sao quả tạ. Chúng tôi nghịch vui đến đâu thì nó bị mắng nhiều đến đấy, nhưng lần nào bầu lại lớp trưởng, cả 47 thằng đều thống nhất đẩy con Hiền lên đoạn đầu đài, con nhỏ tức muốn khóc nhưng chẳng làm được gì. Đành chịu, đó là số phận của thành phần thiểu số.

    Lớp trưởng không thay được, nhưng giáo viên thay được. Đó chính là lý do lớp tôi không bao giờ có một giáo viên chủ nhiệm cố định trong một năm, hầu hết các giáo viên mới không chịu nổi và xin đổi lớp ngay sau học kì đầu tiên.

    Cô chủ nhiệm học kì trước cũng vậy, ngay ngày đầu tiên cô vào lớp, thằng Vương nhét vào sổ đầu bài một con gián còn sống nhăn. Sang tuần thứ hai thì ngày nào ghế cô cũng có bụi than đen thui phủ một lớp dày cộp, hỏi thì đứa nào cũng bảo “em không biết”. Đỉnh điểm là một lần nọ, thằng Hưng bị tịch thu điện thoại trong lúc đang chơi Flappy bird, thế là khi cô chủ nhiệm đem điện thoại của nó để trên bàn, cả lớp hè nhau lấy sim lạ, gọi liên tục vào điện thoại nó. bài giảng của cô liên tục bị ngắt quãng bởi đoạn nhạc chuông “Con bướm Xuân”, cô bối rối tìm cách tắt điện thoại, đám yêu quái bên dưới cứ nhá máy liên tục. Cô bảo tắt máy đi thì thằng Hưng bảo điện thoại em bị hư sáng giờ không tắt được. Cô bảo ngừng gọi đi thì cả đám trưng ra bộ mặt vô tội. Hết tiết, cô rưng rưng chực khóc. Chưa hết học kì một, lớp tôi đã có giáo viên chủ nhiệm mới.

    ” Cô bảo ngừng gọi đi thì cả đám trưng ra bộ mặt vô tội. Hết tiết, cô rưng rưng chực khóc. Chưa hết học kì một, lớp tôi đã có giáo viên chủ nhiệm mới…”

    Cô chủ nhiệm mới tên Dao. Ngày cô nhận lớp, cả đám con trai bên dưới bấm nhau cười. Tôi biết ngay tụi nó lại vừa bày trò phá đám cô, tôi nghiêng người hỏi thằng Tùng ngồi cạnh:

    - Lần này tụi mày lại làm trò gì đây?
    - Tụi tao mượn một con thú nuôi của thằng Vương bỏ vào hộc bàn.
    - Mày mượn con chim của nó hả?
    - Không! – Thằng Tùng cười hí hí – Thằng Vương chuyển sang nuôi chuột rồi.

    Tôi vừa mới nghe “phổ biến kế hoạch” xong thì ở trên, cô đã mở ngăn bàn ra, một con chuột nhỏ xíu hoảng hốt phóng vụt vào người cô. Tụi tôi tất thảy đều trông chờ một tiếng thét, nhưng thay vào đó, tụi tôi chỉ thấy cô vươn tay, dũng mãnh dùng toàn lực hất một cái. Con chuột bay xuyên qua nửa lớp học, đập vào mặt thằng Tùng, và chui vào người thằng này.

    - Ối chuột! Tía má ơi chuột!!! – Thằng Tùng ré lên.
    - Đứng im! bỏ áo ra khỏi quần cho con chuột chui ra! – Cô la lớn. Thằng Tùng vừa nhảy cà tưng vừa bỏ áo ra khỏi quần, con chuột chưa kịp chạy xa đã bị cô bắt lại.

    Trước 48 cặp mắt ngơ ngác, cô bình tĩnh bỏ con chuột vô bao nilon rồi treo toòng teng trước cửa sổ.
    - Cô để đây, thú cưng của bạn nào thì chút nữa bạn ấy ra lấy về nghen!

    Cả lớp nín khe, không ai dám nói một lời. Đám con trai mặt chuyển màu như đèn giao thông, từ xanh qua đỏ, từ đỏ qua tím rồi cùng lúc trắng bệch. Thằng Vương lớp phó học tập ngồi im tại trận, mắt lưỡi đều đông cứng. Đó là buổi đầu tiên cô “ra mắt” cả lớp.

    Sưu tầm tại: Truyện Ngắn
     
>

Chia sẻ trang này