1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Bách thủ thư sinh

Thảo luận trong 'Các vấn đề khác' bắt đầu bởi stardreams, 16 Tháng sáu 2014.

    Chia sẻ trang này

  1. stardreams
    Offline

    stardreams

    Bài viết:
    56
    Được thích:
    0
    Doc truyen online : Bách thủ thư sinh

    Khói trầm tỏa lên nghi ngút từ bộ lư đồng, phả mùi hương ngào ngạt lan tỏa khắp gian thư sảnh. Không gian thật là huyền bí pha trộn vẻ thơ mộng lẫn chút nét âm u của chốn hư vô nơi cõi A tỳ. Bốn chiếc giá bạch lạp được gắn bốn góc tràng kỷ, hắt ánh sáng qua những tấm rèm lụa tạo ra khung cảnh mờ ảo phía sau rèm.


    Băng Lệ đẩy cửa bước vào.
    Nàng vội đóng cửa lại khi thấy bóng người ngồi trên tràng kỷ sau những tấm rèm. Đóng cửa thư sảnh, cài then cẩn thận, Băng Lệ bước đến trước tràng kỷ. Nàng ôm quyền từ tốn cất giọng nhu hòa :
    - Băng Lệ tham kiến chủ nhân.


    Giọng nòi lạnh lùng pha âm hưởng trầm trầm cất lên sau tấm rèm :
    - Gã đa tình lãng tử đó đã đến rồi phải không?
    - Băng Lệ đã được gặp Tuấn Luận.


    - Ta biết y sẽ đến sau khi khúc Đoạn trường ly biệt đến tai gã.
    Băng Lệ quỳ xuống với tất cả sự thành khẩn :
    - Băng Lệ đã làm tất cả những gì chủ nhân căn dặn. Tuyệt nhiên không hề sai lời.
    - Ta biết... Nàng không cần phải nói ra điều đó. Nếu như nàng làm trái ý ta thì tự khắc hậu quả sẽ đến ngay với nàng. Tất nhiên ta biết nàng không sợ chết nhưng nàng sợ một thứ khác.
    Băng Lệ nghe người kia nói mà chỉ biết cúi đầu không dám ngẩng mặt lên.
    Nàng lí nhí nói :


    - Băng Lệ không bao giờ dám làm trái ý chủ nhân.
    Người kia vén màn bước xuống. Y vận trường y màu xám tro, mặt đeo chiếc mặt nạ dát vàng chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời, toát uy quang rừng rực mà bất cứ ai chạm đến hai luồng nhãn quan thần uy của y hẳn phải e dè khiếp sợ.


    Y chấp tay sau lưng nhìn làn khói trầm tỏa ra từ bộ lư đồng sáng ngời, ôn nhu nói :
    - Nàng nhận định về Hạ Tuấn Luận như thế nào?
    - Băng Lệ chưa có ấn tượng gì về gã cả. Nhưng bản lĩnh võ công của y thì đúng là không tầm thường, đúng như chủ nhân đã nói.


    - Nàng không nói ra điều đó, ta cũng biết. Trên võ lâm kẻ sánh ngang với Hạ Tuấn Luận chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nếu không muốn nói là không có ai sánh lại hắn.
    Y vươn tay như thể chộp lấy làn khói trầm lơ lửng bay qua mặt vừa cất tiếng nói :
    - Bách Thủ thư sinh, con rồng nhỏ lúc ẩn, lúc hiện đã tái xuất giang hồ. Ta sẽ bóp nó trong tay mình.
    Y quay lại nhìn Băng Lệ :
    - Hẳn y đã nhận lời với nàng?
    Băng Lệ gật đầu. Nàng thuật lại toàn bộ cuộc đối đáp giữa mình với Tuấn Luận cho Xám y nhân nghe. Nghe nàng thuật dứt câu chuyện, Xám y nhân ngửa mặt cười khanh thách. Tràng tiếu ngạo của y biểu lộ tất cả uy quyền của một người có, tất cả sức mạnh lẫn quyền lực làm chủ kẻ khác. Tiếng cười đắc ý của một vị chủ nhân, ông muốn tất cả những người khác phải tuân phục theo mệnh lệnh của mình.
    Xám y nhân cắt tràng tiếu ngạo đầy tính tự thị cao ngạo nhìn Băng Lệ nói :
    - Nàng giỏi lắm...
    Y bước đến đỡ Băng Lệ đứng lên. Nhìn thẳng vào mắt Băng Lệ. Chạm vào ánh mắt đầy uy quan sát nhân của Xám y nhân. Băng Lệ như thể muốn rút người lại.
    Y nghiêm giọng nói :
    - Trước nhan sắc siêu phàm bất tuyệt của nàng. Hạ Tuấn Luận như thế nào?
    Băng Lệ miễn cưỡng đáp lời :
    - Tuấn Luận rất thờ ơ. Hình như y không chú ý đến.
    Ánh mắt của Xám y nhân bất giác lộ những nét bất nhẫn. Y buông một tiếng thở dài :
    - Trong tâm Hạ Tuấn Luận luôn tồn tại Cát Bội Hương.
    Nghe Xám y nhân thốt ra câu đó, Băng Lệ buột miệng hỏi :
    - Sao chủ nhân biết điều đó?
    - Có gã nam nhân nào lại không muốn chinh phục nữ nhân, nhất là đối với những trang giai nhân tuyệt sắc như Tô Băng Lệ. Nhưng Hạ Tuấn Luận kia thờ ơ với sắc đẹp của Băng Lệ thì tất trong tâm tưởng gã luôn có hình bóng của người khác. Mà ta biết kẻ tồn tại trong tâm tưởng Tuấn Luận chỉ có Cát Bội Hương.
    - Chủ nhân... Vậy sau này Băng Lệ phải làm gì?
    Y nhìn thẳng vào mặt Băng Lệ :
    - Phải làm gì ư?
    Băng Lệ cúi mặt nhìn xuống mũi hài mình. Xám y nhân từ tốn nói :
    - Nàng hãy làm theo lời nói của ta.
    - Băng Lệ tuyệt nhiên không dám trái lệnh chủ nhân... Chỉ mong chủ nhân đoái hoài đến Tuyết Nhi và Đình Khang.
    Xám y nhân khẽ gật đầu :
    - Tuyết Nhi và Đình Khang là báu vật đối với nàng. Ta sẽ trân trọng bảo bọc cho họ, chỉ cần nàng luôn trung thành với ta.
    - Ngoài hai người đó ra, Băng Lệ xin chủ nhân gia ân cho một người nữa.
    - Sử Thứ Dân?
    Băng Lệ gật đầu rồi cúi mặt nhìn xuống.
    Xám y nhân nghiêm giọng nói :
    - Trong tim nàng vẫn còn có gả Sử thư sinh trói gà không chặt đó ư?
    Băng Lệ im lặng.
    Xám y nhân nói tiếp :
    - Ta những tưởng giờ nàng đã là một trang giai nhân đệ nhất thành Dương Châu, có biết bao vị vương tôn công tử đoái hoài mơ tưởng. Thậm chí đến ngay lão Tuần phủ Mạc Dương Can cũng để mắt đến mà ao ước, trong khi quanh lão không biết bao nhiêu đóa hoa tuyệt sắc biết nói, biết cười. Thế mà nàng vẫn nghĩ đến họ Sử kia.

    Xem thêm truyện tại đây :


     
>

Chia sẻ trang này