1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Anh ơi em sai rồi!

Thảo luận trong 'Các vấn đề khác' bắt đầu bởi stardreams, 2 Tháng bảy 2014.

    Chia sẻ trang này

  1. stardreams
    Offline

    stardreams

    Bài viết:
    56
    Được thích:
    0
    Cô và anh học chung một trường đại học. Cô là một người lạnh lùng, thờ ơ với mọi việc, anh lại là người hòa đồng, thích chọc ghẹo người khác và có đôi phần nhút nhát. Thế mà hai người lại đến với nhau, một lí do hết sức đơn giản.
    Hôm đó, trời mưa tầm tã, anh và cô cùng trú mưa trước hiên trường vắng tanh. Anh nói chuyện phiếm, cô trả lời cộc lốc. Rồi anh chợt trở nên nghiêm túc, nhìn cô nói:
    - Anh yêu em, chúng ta quen nhau nhé!
    Cô liếc nhìn bộ dạng nghiêm túc chẳng giống đùa tí nào của anh, lạnh lùng gật đầu. Thế là quen nhau.
    ***
    Xem thêm truyện hay :

    Vậy là ngày nào anh cũng nhắn tin cho cô, hỏi mấy câu đơn giản như là Em có khỏe không? hay là Đã ăn gì chưa?. Và lần nào cô cũng trả lời cộc lốc là Có hoặc Rồi. Thế mà ngày nào ăn cũng nhắn rồi ngồi cười trước thái độ được anh cho là đáng yêu của cô.


    Buổi hẹn hò đầu tiên, anh nắm tay cô đi khắp con phố này đến con phố khác. Anh hớn hở ra mặt trong khi cô vẫn giữ vẻ lạnh lùng cố hữu. Đến một quầy bán móc điện thoại, anh chỉ vào hình cô bé có gương mặt thờ ơ, rồi quay sang cô cười khoái chí:
    - Nhà em sản xuất đồ chơi hay sao mà con búp bê này giống em quá vậy?
    Cô lạnh lùng liếc nhìn anh, rồi chỉ sang móc điện thoại hình một chàng trai đang cười ngốc, nói gọn lỏn:
    - Nó mới giống anh, suy ra là nhà anh sản xuất.
    Anh mỉm cười ranh mãnh nhìn cô:
    - Hai con búp bê đó là móc khóa cặp đấy! Ý em nói là chúng ta rất đẹp đôi phải không?
    Cô không nói gì, quay mặt đi. Anh nhìn gương mặt phớt hồng của cô, cười rạng rỡ.
    [​IMG]
    Ở trường, hai người hay ăn trưa cùng nhau. Anh vừa ăn vừa kể chuyện cười cho cô nghe khiến cô mấy lần suýt sặc. Nhứng lần như thế, anh thường cười lớn rồi vỗ vỗ vào lưng cô. Cô liếc anh đầy tức giận nhưng cũng chẳng thể nào giận nổi khi bắt gặp nụ cười rạng rỡ của anh.
    Đến sinh nhật cô, anh tặng cô móc điện thoại hình anh chàng cười ngốc hai người thấy trên phố lần trước, còn anh thì giữ hình cô bé thờ ơ. Anh mỉm cười bảo:
    - Khi nào em nhớ anh thì cầm điện thoại lên xem nhé!
    - Vô vị!- Cô lạnh lùng nói nhưng vẫn móc con búp bê vào điện thoại. Anh biết cô lạnh lùng chứ không vô tâm.
    Nhưng rồi sau những ngày hạnh phúc thì luôn có sóng gió đi theo. Hôm đó anh nhắn tin không thấy cô trả lời, điện thoại cũng không ai bắt máy. Anh đến nhà tìm cô mấy lần mà cũng không gặp. Ba hôm không nhận được tin nhắn của cô là ba hôm anh mất ngủ. Rồi chiều hôm thứ tư, anh nhận được tin nhắn của cô. Anh vui mừng vội vã mở ra xem. Vẫn cái giọng điệu đó, cô nhắn cho anh cộc lốc
    Nguồn truyện: http://truyenviet360.blogspot.com/2014/07/ngay-ket-hon-khong-nang-chuong-12.html
     
>

Chia sẻ trang này