1. [THÔNG BÁO] TẤT CẢ NHỮNG BÀI VIẾT ĐĂNG KHÔNG ĐÚNG CHUYÊN MỤC SẼ BỊ BAN NIK VÀ XÓA TOÀN BỘ POST, CÁC BÀI VIẾT NẾU KHÔNG CÓ BOX PHÙ HỢP ĐỂ POST THÌ CÓ THỂ POST VÀO 2 CHUYÊN MỤC CUỐI DIỄN ĐÀN LÀ "BACKLINK FREE" VÀ "CÁC VẤN ĐỀ KHÁC"
    Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice

Anh hùng xạ điêu

Thảo luận trong 'Các vấn đề khác' bắt đầu bởi stardreams, 7 Tháng sáu 2014.

    Chia sẻ trang này

  1. stardreams
    Offline

    stardreams

    Bài viết:
    56
    Được thích:
    0
    Đọc truyện : Anh hùng xạ điêu

    Quách Tĩnh trên lưng điêu luôn miệng hò hét, gọi con tiểu hồng mã dưới đất chạy theo, trong chớp mắt đôi điêu đã bay khá xa. Đôi điêu tuy lớn nhưng cõng thêm người trên lưng rốt lại cũng khó bay xa, không bao lâu dần dần không chi trì được càng bay càng thấp, sau cùng hạ xuống đất. Quách Tĩnh nhảy xuống lưng điêu, chạy qua xem Hoàng Dung, thấy nàng nằm hôn mê trên lưng điêu, vội cởi áo buộc nàng ra, giúp nàng đẩy khí huyết lưu thông. Qua một hồi lâu, Hoàng Dung mới dần dần tỉnh lại, nhưng vẫn choáng váng không nói được câu nào.


    Lúc ấy mây đen đầy trời che hết cả trăng sao không còn chút ánh sáng, Quách Tĩnh giữa cái chết lại được sống, nhớ lại tình hình mới rồi vẫn còn sợ sệt bế Hoàng Dung đứng giữa đồng trống, chỉ thấy trời đất mênh mông, không biết làm sao là tốt. Lại không dám lên tiếng gọi con tiểu hồng mã, sợ Cừu Thiên Nhận nghe tiếng đuổi tới.


    Y ngơ ngác đứng hồi lâu, chỉ còn rảo chân bước đi bèn nhấc chần đi, toàn đạp lên cây nhỏ cỏ rậm, làm gì có đường? Đi một bước đều bị gai góc đâm móc vào bắp chân, cũng không thấy đau, đi được một lúc, bốn phía đều tối om, cho dù hết sức mở căng hai mắt cũng khó thấy được, lúc ấy từng bước từng bước đi rất chậm, chỉ sợ hụt chân rơi xuống hầm hố ngòi rãnh, nhưng sợ bang chúng Thiết chưởng bang đuổi theo lại không dám dừng. Vất vả đi như thế được hơn hai dặm, đột nhiên bên trái xuất hiện một ngôi sao lớn lấp lóe ở chân trời. Y ngưng thần nhìn qua, muốn nhận rõ phương hướng, nhưng nhìn ra đó không phải là sao mà là một ngọn đèn.
    Xem bài liên quan :




    Đã có đèn lửa, ắt có người. Quách Tĩnh rất mừng rỡ, gia tăng cước bộ, chạy thẳng về phía ánh đèn. Chạy mau được hơn một dặm, chỉ thấy bốn phía toàn là cây rừng tối om, té ra ánh đèn từ trong rừng chiếu ra. Nhưng một khi đã vào rừng thì không thể nào đi thẳng, đường nhỏ trong rừng rẽ đông quẹo tây, có lúc chợt che khuất luôn ánh đèn, trong rừng dày khó nhận rõ phương hướng, vội nhảy lên cây nhìn, mới thấy ánh đèn đã ở bên cạnh. Đang lúc thấy ánh đèn phía trước, đột nhiên lại ở phía sau, Quách Tĩnh liên tiếp mấy lần như thế, đầu váng mắt hoa, thủy chung không nhận rõ được ánh đèn ở chỗ nào, đôi điêu và con hồng mã cũng không biết đã đi đâu, lúc ấy y biết đường lối trong rừng kỳ lạ, định nhảy lên ngọn cây tiến tới, trong màn đêm lại nhìn không rõ chỗ đặt chân, lại sợ cành cây va quẹt làm Hoàng Dung bị thương. Nhưng nếu không tới nghỉ lại, thì không thể ngồi trong rừng sâu chờ sáng, nghĩ thầm đừng cắm đầu đi như con ruồi mù húc bừa thế này, cứ định thần rồi sẽ tính, lúc ấy đứng lại điều hòa cơ thể, nghỉ ngơi một lúc.
    ][​IMG]
    [/CENTER]
    Lúc ấy Hoàng Dung đã tỉnh táo, bị Quách Tĩnh bế chạy mau rẽ đông rẽ tây như thế một hồi, tuy không nhìn thấy rõ tình hình chung quanh, nhưng đã hiểu rõ đường sá trong rừng, hạ giọng nói:
    - Tĩnh ca ca, chạy về góc bên phải phía trước.


    Quách Tĩnh mừng rỡ nói:
    - Dung nhi, cô khỏe rồi à?
    Hoàng Dung ờ một tiếng, chứ không có sức trả lời. Quách Tĩnh theo lời đi chếch về bên phải phía trước, Hoàng Dung đếm số bước chân của y, vừa đủ bảy mươi bước thì nói:
    - Rẽ qua trái tám bước.


    Quách Tĩnh theo lời bước đi. Hoàng Dung lại nói:
    - Lại đi chếch về bên phải mười ba bước.


    Một người chỉ dẫn, một người đi theo, hai người quanh co trong khu rừng tối om giơ bàn tay không thấy ngón. Mới rồi Quách Tĩnh quanh co trong rừng một lúc, Hoàng Dung đã biết đường sá ở đây do sức người xếp đặt mà thành. Hoàng Dược Sư rất giỏi thuật Ngũ hành kỳ môn, dạy được cho con vài phần. Đường sá trong rừng càng kỳ ảo nàng càng có thể nhắm mắt nói rõ ràng, chứ nếu là đường rừng tự nhiên mà nàng chưa từng đi qua thì trong đêm dày, Cho dù một con đường bằng phẳng bình thường cũng không nhận ra được.


    Lúc ấy khi rẽ trái, khi rẽ phải, có khi lại lui lại vài bước, tựa hồ càng đi càng quanh co xa vời, nào ngờ không đầy thời gian uống cạn một chén trà, ngọn đèn đã hiện ra trước mắt.


    Quách Tĩnh cả mừng chạy thẳng về phía trước. Hoàng Dung vội kêu lên:
    - Không được thô mãng!


    Quách Tĩnh ái chà một tiếng, hai chân đã đạp xuống bùn lún sâu tới gối, vội đề khí nhảy lên, hai chân vừa rút khỏi bùn thì một mùi hôi thối xông lên nồng nặc, nhìn ra phía trước thấy có hai gian nhà tranh trong một làn mù trắng, ánh đèn là từ đó hắt ra.
     
>

Chia sẻ trang này